Đường Nhã Minh đã đặt bút xuống, tựa vào lưng ghế.
Kiều Chi Sinh nghi ngờ bản thân thoáng thấy chút giằng co trên gương mặt thanh nhã ấy, nhưng rất nhanh đã biến mất, chỉ còn lại vẻ lạnh nhạt khi anh ta ngẩng lên nhìn sang.
“Cậu ta nói gì?” Giọng điệu Đường Nhã Minh bình thản, nhưng lại mang theo ý không cho phép kháng cự.
Tự nhiên chẳng cần giải thích “Cậu ta” là ai.
Kiều Chi Sinh không trả lời ngay, anh do dự có nên thuật lại nguyên văn câu “Anh giúp tôi trả lại cho anh ấy” của Giang Minh hay không.
Nhưng giọng điệu kia tự nhiên quá mức, giống như hoàn toàn không coi mình là người ngoài. Anh chẳng những không thể bắt chước, dù có bắt chước ra được, chỉ e cũng sẽ bị Đường Nhã Minh gϊếŧ chết.
Mới gặp một lần thôi, đánh dấu tạm thời đã lợi hại đến thế?
“Cậu ta nói…” Kiều Chi Sinh cố gắng trình bày khách quan: “Cậu ta bảo đã giặt sạch, không còn mùi gì, nhờ tôi chuyển lại cho anh.”
Đường Nhã Minh nghe xong, không có chút phản ứng, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.
Chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng gì, nếu quá để ý trái lại sẽ lộ sơ hở. Vì Giang Minh anh ta đã thất thố quá nhiều lần, càng phải tránh lặp lại.
Anh ta chờ một lúc, không nghe thấy trợ lý nói thêm, liền cau mày chất vấn: “Chỉ thế thôi?”
“Vâng, chỉ nói thế.”
Bị ánh mắt nghi ngờ của Đường Nhã Minh ép đến toát mồ hôi lạnh, Kiều Chi Sinh suýt nữa muốn mổ bụng để chứng minh trong sạch.
Đường Nhã Minh có phần không vui, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, ánh nhìn sắc bén sau tròng kính lướt qua túi xanh trên tay trợ lý, như thể đang so kè với ai đó.
Thật ra, anh ta rất không tình nguyện nhận lại chiếc khăn tay từng qua tay Giang Minh.
Nhưng nghĩ lại, đến cả tuyến thể từng bị người khác cắn anh ta cũng đã cắn.
Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Đường Nhã Minh mở miệng: “Để đó đi. Cậu ra ngoài trước.”
“Đồ tôi sẽ tự mình vứt.” Anh ta bổ sung một câu.
Kiều Chi Sinh như được đại xá, mặc kệ anh ta có vứt hay không, vội vàng đặt túi xuống rồi gần như chạy trốn ra ngoài.
Đường Nhã Minh khoanh tay, nhắm mắt dưỡng thần hơn mười phút, rốt cuộc vẫn quyết tâm mở cái túi xanh trên bàn.
Anh ta cầm chiếc khăn tay trong tay, nhìn chằm chằm năm sáu phút.
Chiếc khăn bị giặt mềm rũ, vô tội nhìn lại anh ta.
“Hừ.” Đường Nhã Minh nắm nó trong lòng bàn tay, khẽ hừ một tiếng khó hiểu.
Lần này anh ta không thể nhớ lại được cảm giác lúc dùng khăn tay áp lên mặt Giang Minh, có lẽ vì khi ấy chỉ chạm thoáng qua rồi buông.
Anh ta vẫn chưa quen, cũng không hẳn cố ý hồi tưởng. Khuôn mặt Giang Minh coi như mềm mại, còn hơi có độ đàn hồi.
Cảm giác, miễn cưỡng chấp nhận.
Đường Nhã Minh bóp khăn tay trong tay, tựa vào ghế xoay, mũi giày khẽ chống đất, xoay nhẹ nửa vòng, vẫn không nghĩ ra Giang Minh đã giặt thế nào.
Anh ta mở khăn ra, trên đó quả thật chẳng thấy vết máu, bất giác lẩm bẩm: “Giặt sạch thế này…?”
Không tin. Đường Nhã Minh thầm nghĩ.
Giang Minh chỉ ở văn phòng anh ta một lát, mà cả phòng đã đầy mùi Omega, huống chi cái khăn này chắc chắn cũng không thể sạch hoàn toàn.
Hoặc là mùi máu, hoặc là vươn hương cỏ non từ tuyến thể.
Dù thế nào, đều là mùi của Giang Minh.
Đường Nhã Minh nhìn chằm chằm chiếc khăn Giang Minh giặt qua, hàng mi thả xuống in bóng dài dưới mắt.
Do dự một chút, anh ta từ từ đưa khăn tay lên gần chóp mũi, cách một khoảng khẽ ngửi. Không có bất kỳ mùi gì, sạch sẽ khô ráo, thậm chí cả hơi ẩm sau khi giặt cũng không còn.
Anh ta không tin, lại ép khăn tay lên mặt, vẫn chẳng có mùi gì.
Giặt sạch đến mức ấy. Đường Nhã Minh ngửi thêm một hồi, tức đến bật cười.
Chiếc khăn tay, anh ta không vứt đi.
*
Thứ Ba, gần sáu giờ, mây xám mù mịt trải kín bầu trời, theo ánh mặt trời dần dần sáng lên. Gần đến tháng Mười, cơn nóng gắt cuối thu bị gió lạnh thổi đi mất, cuối cùng cũng đón được tiết thu cao ráo, trời trong khí mát.
Trong tiết trời mát mẻ như thế này, theo lý mà nói Giang Minh có thể ngủ một mạch đến tận giờ học “tạch, cộp cộp… rầm!”
Từ hơn năm giờ đã bắt đầu ầm ĩ, suốt nửa tiếng đồng hồ cứ gây ra đủ thứ tiếng động, Mục An Bạch xách túi, giẫm bước nặng nề, còn dập cửa đến nỗi biển số phòng suýt nữa rơi xuống.
“Ấu trĩ thật…”
Nghe hết thảy động tĩnh đó trong tai, Giang Minh thở dài một tiếng. Đợi đến khi tiếng bước chân nện cộp cộp của Mục An Bạch xa dần, cậu mới xuống giường rửa mặt.
Từ lúc Mục An Bạch mất hết hình tượng mà khóc lóc trước mặt cậu, hai người liền rơi vào bầu không khí im lặng, mà khi Mục An Bạch biết cậu sẽ tiếp tục học ở Novilan, cuối cùng sự im lặng này biến thành chiến tranh lạnh.