“Không được đi!”
Mục An Bạch hét lên: “Tôi nhất định phải nói!!”
Giây tiếp theo, cậu ta lao tới, hai tay siết chặt ngang eo Giang Minh, dồn hết sức kéo người trở lại bên bàn học.
Mục An Bạch đã ép Giang Minh vào góc bàn và tủ quần áo.
Thực ra Giang Minh hoàn toàn có thể giãy ra để tránh thoát, sức lực của Mục An Bạch vốn chẳng lớn. Nhưng khi thấy đối phương nổi giận đến phát run, sắc mặt tái đi, cả người run lẩy bẩy như thể sắp gãy vụn trước mắt, cậu lại không nỡ làm thế.
Cậu từ trước đến nay vốn chẳng có nguyên tắc gì, chỉ cần thấy người khác yếu đuối liền dễ mềm lòng.
Giang Minh đặt tay lên bả vai đang không ngừng run rẩy của Mục An Bạch, thấp giọng: “Cậu không cần thiết phải như vậy đâu.”
Ánh mắt mang theo thương hại ấy lại càng khiến thần kinh Mục An Bạch nhói buốt.
Cậu ta thừa nhận, nhà mình so với đám “chính thức” cũng chỉ tạm gọi trung lưu, nhưng Giang Minh mới thật sự là đáy của đáy: gia cảnh đơn thân, nợ nần chồng chất, xuất thân hèn mọn. Vậy mà cậu ta có tư cách gì nhìn mình bằng ánh mắt bao dung?
“Cậu còn giả vờ cái gì?! Là Omega thì ghê gớm lắm sao?”
Mục An Bạch cười lạnh, rút điện thoại ra: “Dù sao cậu cũng sắp phải cuốn gói khỏi đây rồi, vậy thì tôi nói cho cậu biết ai là người vạch trần lời nói dối của cậu.”
Cậu ta đem điện thoại giơ lên trước mặt Giang Minh. Trên màn hình là giao diện đăng bài của diễn đàn, chằng chịt hơn chục chủ đề, tiêu đề nào cũng mang tính kích động, đồng loạt tất cả đều nhắm vào Omega duy nhất trong Norvilan Giang Minh.
Người tố cáo Giang Minh, chính là Mục An Bạch.
“Cậu chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đi cửa sau mà thôi.”
Giọng điệu Beta lạnh lẽo, trong mắt tràn đầy chán ghét khinh miệt,xen lẫn thứ cảm xúc mơ hồ khó gọi tên: “Dựa vào loại người như Chu Ngạn mà chui được vào Novilan, cậu làm mất mặt cả đám học bổng sinh!”
Nhưng khi nói này, ánh mắt cậu ta lại dừng ở yết hầu Giang Minh, ngay bên cạnh là vết răng mơ hồ chẳng thèm che giấu.
Giang Minh căn bản không thèm che giấu thậm chí không buồn kéo cao cổ áo.
Chính thái độ hờ hững đó lại khiến Mục An Bạch càng tức điên, lửa giận như bùng từ dạ dày đi lên, cuối cùng thiêu đốt thành một nỗi nhục nhã.
Giang Minh nhìn chằm chằm từng dãy bài đăng, không khỏi nghĩ: Mục An Bạch thật sự rất nghiêm túc, mấy ngày trước kỳ thi tháng vừa rồi mà vẫn rảnh để viết nhiều như thế.
“Cậu xứng với danh học bổng sinh sao?” Giọng Mục An Bạch gần như vỡ ra.
“Xin lỗi” Giang Minh dừng lại một nhịp: "Tôi có gì phải xin lỗi?”
“Thật sự phải nói, thì chỉ xin lỗi cậu thôi. O và B ở chung một phòng quả thực không hay lắm, tuy rằng tôi không rõ chuyện là như thế nào, nhưng chắc chắn đã ảnh hưởng đến cậu rồi.”
Cậu thế mà lại nghiêm túc cúi đầu: “Xin lỗi nhé.”
Thái độ ấy lại khiến Mục An Bạch nghẹn họng lại một chút. Ngọn lửa vừa dồn hết sức phun ra, chẳng khác nào đốt lên một đống bông ẩm, xèo xèo vài tiếng rồi tắt lịm.
Giang Minh tiếp tục nói: “Nhưng nếu cậu cho rằng, tôi hoàn toàn dựa vào Chu Ngạn để vào được thì cậu cũng đánh giá cao anh ta quá rồi.”
“Anh ta đến giải hàm số lượng giác còn giải không xong." Giang Minh cúi mắt, khẽ nhíu mày: "cậu cảm thấy anh ta đủ sức giúp tôi vượt qua kỳ thi đầu vào sao?”
Không chỉ kỳ thi đầu vào đạt điểm tuyệt đối, ngay cả kỳ thi tháng cậu cũng đứng trong top 50. Trong môi trường Novilan nơi ai cũng có gia sư kèm cặp, thành tích của Giang Minh ấy hoàn toàn đã đủ để gọi là ưu tú.
Nên cậu chưa bao giờ cảm thấy mình không xứng ở đây. Sai lầm duy nhất, chỉ là cậu là một Omega, và gánh trên lưng khoản nợ năm triệu.
“Cậu còn ngụy biện gì nữa!”
Mục An Bạch thở hổn hển, nghiến răng ken két, dồn sức đẩy mạnh một cái. Hơi thở gấp gáp phả thẳng vào mặt Giang Minh.
Pheromone Alpha còn sót lại trên người cậu như lưỡi dao sắc cảnh cáo hắn không nên tới gần, chỉ cần áp sát cũng đủ khiến Beta tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra không ngừng.
Rốt cuộc là mùi tin tức tố của ai? Dấu ấn tạm thời mà cũng bá đạo đến thế, thật không công bằng!
Nỗi không cam lòng trong đầu thiêu cháy từng dây thần kinh của Mục An Bạch.
Điều khiến cậu ta càng bực tức hơn Giang Minh bị dồn đến không còn đường lùi, thế mà trên mặt chỉ thoáng hiện chút lúng túng, ngoài ra chẳng có vẻ gì tức giận hay giãy giụa.
Bất kể Mục An Bạch cố gắng thế nào, cũng không nhìn ra dấu hiệu tức giận trong mắt Giang Minh, tất cả chỉ giống như một đứa trẻ bướng bỉnh dậm chân.
Mục An Bạch gằn giọng cố ý trêu trọc: “Nói nhiều như thế, còn không phải chỉ để bào chữa cho mình sao?”
“Ờ… cứ cho là vậy đi.” Giang Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu, thẳng thắn: "Không có Chu Ngạn, tôi xác thực cũng chẳng mặc nổi bộ đồng phục Novilan này.”