Chương 18

“Hứ, tốt nhất là vậy.” Mục An Bạch dừng một nhịp, buông lời dò hỏi: “Không phải cậu vừa bị gọi lên phòng kỷ luật à, họ nói gì với cậu?”

Giang Minh xoa cằm, hờ hững như đang kể chuyện của người khác: “Có lẽ… sẽ bị buộc thôi học.”

“Vậy à?”

“Ừm. Chắc vậy.”

“Chắc là sao? Còn khả năng nào khác à?”

Mục An Bạch bật cười, giọng lộ ra vẻ chua chát: “Không phải… cậu thật sự thành công rồi chứ? Cũng đúng thôi, chẳng phải còn có Alpha để lại dấu ấn cho cậu à.”

Câu nói cuối vặn vẹo đến mức chẳng giấu nổi sự đố kỵ.

Có mùi ghen tuông.

“Thật sự tôi sắp phải đi rồi.” Giang Minh nhẹ giọng: “Thế này nhé, tôi hơi mệt, để khi nào khỏe lại thì nói chuyện tiếp, được không?”

Tuy là giọng điệu thương lượng nhưng cậu đã xoay người lại, gục xuống bàn.

Mục An Bạch nhìn chằm chằm tấm lưng rộng ấy, đôi mắt sáng to vì tập trung mà trở nên căng thẳng đến mức quá mức chuyên chú.

Giang Minh vùi mặt vào khuỷu tay, bàn tay trái đè chặt sau gáy, trên làn da màu đồng hiện rõ mấy sợi gân xanh nổi bật.

Mục An Bạch dán mắt vào bàn tay ấy, như thể xuyên qua khớp xương mà thấy được dấu ấn hằn bên dưới.

Beta cũng có pheromone, tuy không mang mùi hương nhưng đủ để truyền tải cảm xúc, cảm nhận trạng thái người khác.

Cậu ta chưa từng ngửi thấy pheromone của Giang Minh, nhưng lại quen thuộc với mùi Alpha còn sót lại trên người Giang Minh.

Trong mắt Mục An Bạch, Giang Minh là kẻ buông thả, chẳng bao giờ để ý việc trên người mình còn lưu lại pheromone của kẻ khác.

Một Omega có thể không nhận ra mình dính mùi Alpha sao?

Rõ ràng là cố tình.

Ngày ngày để mùi dơ bẩn đó bám lên người, ngang nhiên mang về phòng khiến một Beta như cậu ta phải sống trong cảm giác khó chịu triền miên. Đến mức này rồi, Giang Minh vẫn còn được Alpha đánh dấu tạm thời.

Làm Omega thật tốt, chuyện gì cũng có đường tắt.

Cho dù là một tên nghèo kiết xác cũng vậy!

Mục An Bạch hận Giang Minh thấu xương.

Cậu ta bật dậy, ghế cọ lên nền gạch men trắng phát ra âm thanh chói tai, không thèm kiềm chế: “Giang Minh! Tôi có chuyện muốn nói! Đứng dậy…”

“Đừng nói nữa.” Lời nói của cậu ta bị Giang Minh chặn lại.

Cậu chống vào mép bàn đứng lên, vững vàng xoay người.

Giang Minh cao hơn Mục An Bạch nửa cái đầu, phải hơi cúi xuống mới nhìn thẳng vào cậu ta. Gương mặt góc cạnh mang vẻ điềm tĩnh.

Cậu không muốn để Mục An Bạch buông lời làm tổn thương chính mình. Bởi trong khoảnh khắc gây tổn thương, con người có thể thấy sảng khoái, nhưng đến một ngày nào đó, họ sẽ đau vì chính câu nói đã thốt ra.

Ngôn ngữ là vũ khí.

Một khi súng nổ, viên đạn xuyên qua người khác thì chính bàn tay cũng sẽ tê dại, thậm chí rách toạc.

Trong mắt Giang Minh, Mục An Bạch vốn là một người không tệ, học hành chăm chỉ, diện mạo dễ thương. Nhưng nếu lời cay nghiệt buông ra, hình ảnh ấy sẽ không còn nguyên vẹn.

Huống hồ, bản thân cậu cũng sắp rời đi, hà tất kéo người khác xuống cùng mình.

Giang Minh luôn là tay thợ khéo trong việc phủi phẳng mọi rạn nứt.

Nhưng trong mắt Mục An Bạch, cái gọi là “phủi phẳng” kia chẳng khác gì bịt miệng, tước đoạt quyền được nói.

Cậu ta thở hồng hộc, như con thú nhỏ dốc hết sức dựng lông tấn công, trừng mắt nhìn Giang Minh: “Vì tôi là Beta, nên không xứng nói chuyện với cậu à?” Cậu ta nhếch môi lạnh lùng, răng nghiến ken két: “Giỏi thật đấy.”

“Tuyệt đối không phải ý đó.” Giang Minh trịnh trọng: “Ý tôi là, cậu bình tĩnh lại, nghĩ cho rõ, rồi chúng ta nói tiếp được không? Dù sao chúng ta là bạn, hoàn toàn có thể ngồi xuống mà nói chuyện cho đàng hoàng.”

Cậu dang hai tay, lòng bàn tay hướng ra ngoài.

Khi con người muốn thể hiện sự vô hại, họ sẽ để đối phương nhìn thấy bàn tay trống không, chẳng cầm vũ khí nào.

Bàn tay Giang Minh chai sạn vì lao động, nhưng từ lòng bàn tay đến đầu ngón đều hồng hào, tràn đầy sức sống.

Mục An Bạch trừng trừng không chớp mắt, khuôn mặt thanh tú méo mó trong vẻ nghiến răng, song dường như cũng vì lời lẽ ấy mà hơi dịu đi một chút.

Thế nhưng, cung đã giương thì không thể thu lại.

Hành động cũng là một dạng ngôn ngữ. Dù Mục An Bạch chưa nói ra, Giang Minh vẫn biết cậu ta định thốt lên điều gì.

Giang Minh hạ giọng: “Mùi Alpha thật sự rất khó chịu, đúng không? Tôi đi tắm đây.”

Nói rồi, cậu bước vòng qua Mục An Bạch, đi thẳng ra ban công.

Động tác ấy lại chọc trúng thần kinh của Mục An Bạch. Trong khoảnh khắc, cậu ta khẳng định Giang Minh khinh ghét mình. Và sự khinh ghét đó lập tức hóa thành căm hận sâu hơn.