Chương 17

Đám Alpha kia chẳng hề kiêng nể mấy Beta ít ỏi trong lớp, nói năng trắng trợn thô lỗ hơn bất kỳ trường nào. Tiền và quyền bỗng thành lá chắn cuối cùng cho sự vô sỉ.

Từng đứa một đều giữ cái tiểu tiết giả tạo, nhưng đại nghĩa thì nát bươm.

Giang Minh bĩu môi, dứt khoát ngắt một cuộc gọi lạ. Cậu có kinh nghiệm rồi, mấy số đó hoặc là cuộc gọi ma, hoặc là chửi bới.

Xét cho cùng, cậu vốn đăng ký thân phận Alpha nên hiểu được cách suy nghĩ của bọn chúng.

Novilan là trường nội trú, lại cấm người ngoài. Đám Alpha này thường chẳng thấy bóng Omega, tuổi lại đúng độ bốc đồng, nhịn lâu thì hóa biếи ŧɦái cũng chẳng lạ, nhưng biếи ŧɦái đến mức này thì thật sự không phải người.

So với bọn sâu bọ nấp bóng tối chỉ biết nhắn tin quấy rối, Chu Ngạn đúng là còn sạch sẽ hơn.

Dĩ nhiên, quan trọng hơn hết là Chu Ngạn trả tiền.

Giang Minh mở khung chat với Chu Ngạn. Kim chủ chẳng thèm gọi điện hay nhắn tin, tám phần sắp trở thành cựu kim chủ.

Cậu đâu biết lúc này Chu Ngạn đã bị nhà họ Chu lôi về rồi.

Giang Minh chẳng mấy nặng lòng, nhắn thẳng: [Tôi ra rồi.]

[Anh thế nào?]

Chu Ngạn không trả lời, Giang Minh cũng chẳng bận tâm.

Dù sao, Chu Ngạn cũng là chủ nợ. Quyền nằm trong tay anh ta, muốn thế nào là quyền của anh ta.

Cất điện thoại, cậu lấy chìa khóa mở cửa phòng.

Novilan đúng là đáng với học phí trên trời. Tuy ký túc của diện hỗ trợ không bằng học sinh chính quy, nhưng vẫn sang trọng hơn khối trường công.

Phòng hai người một, rộng rãi dễ thấy.

Cấu trúc giường trên bàn dưới, bên trái là giường Giang Minh, bên phải là giường bạn cùng phòng. Cuối giường đặt tủ quần áo lớn. Cửa ra vào thẳng nhìn ra ban công, còn có nhà vệ sinh riêng.

Giang Minh nhẹ nhàng đóng cửa. Nghe động tĩnh, bạn cùng phòng vén tấm rèm trắng trên bàn, ló nửa khuôn mặt ra.

Bạn cùng phòng tên Mục An Bạch, nét mặt thanh tú, cậu ta là một Beta cao tầm một mét bảy, so với Giang Minh thì xem như “nhỏ nhắn”.

Cậu ta nhìn Giang Minh rồi khịt mũi, vẻ mặt khó chịu, lại ngửi thấy mùi rồi.

Nhìn cái cách Mục An Bạch nhăn mũi, Giang Minh bất giác muốn đưa tay xoa đầu cậu ta, may mà kịp ghìm lại. Quan hệ của hai người chỉ dừng ở mức xã giao.

Mục An Bạch giỏi tiếng Anh, Giang Minh lại nổi trội môn Lý, vừa khéo bổ trợ nhau, thỉnh thoảng họ có học chung. Ngoài ra gần như chẳng giao tiếp gì thêm, thậm chí tối ngủ cũng chẳng buồn chào.

“Về rồi à?” Mục An Bạch hỏi một câu thừa.

“Ừm.”

Trả lời xong, Giang Minh mới ngồi xuống. Vừa ngồi, mệt mỏi dồn lên như chạy mười cây số, cả người run rẩy.

“Không sao chứ?”

“Đừng lo, tôi không sao.”

Giang Minh quay lại trấn an, giọng khàn khàn như người lên cơn sốt - di chứng của kỳ phát tình.

Khi nhìn ai, cậu luôn nhìn thẳng và chăm chú. Lúc mơ hồ lại càng rõ, ánh đen trong mắt như xuyên qua da thịt, chạm thẳng đến ý thức.

Dưới ánh nhìn ấy, Mục An Bạch chợt có cảm giác bản thân đang được nhìn thấu.

“Ờ… thế thì tốt.” Cậu ta nói khô khan: “Không sao thì tốt.”

Lưng đã căng cứng. Thật ra, Mục An Bạch có chút chán ghét Giang Minh.

Ngày đầu gặp, cậu ta còn tưởng Giang Minh là Alpha. Chỉ Alpha mới có ánh mắt như vậy, dù che đậy vẫn mang khí thế. Ai ngờ lại là một Omega.

Nếu chỉ là Omega thôi thì chẳng sao, nhưng lại cùng học một trường.

Trong mắt Mục An Bạch, kẻ đang cố gắng leo lên bằng cách lấy lòng học sinh chính quy, chính là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với mình trên đường đua giai cấp.

Kẻ cướp miếng ăn chính là cái gai trong mắt, hòn đá ngáng chân!

“Cứ mang mùi Alpha về thế này…”

Giang Minh đã quay đi, Mục An Bạch vẫn cau có lên tiếng. Ngừng một chút, cậu ta nói thêm: “Cậu cũng nên biết ý một chút, đây đâu phải phòng của riêng cậu.”

“Ít nhất về thì phải tắm rửa sạch sẽ! Omega thì ghê gớm lắm chắc?”

Mục An Bạch đã sớm nhận ra thân phận Omega của Giang Minh.

“Ôi… bớt nóng đi mà?” Giang Minh vẫn cười.

Lời lẽ chẳng khách khí, nhưng Giang Minh lại thấy thích kiểu thẳng thắn này. Cậu vốn hay thương kẻ yếu, mà Mục An Bạch mảnh khảnh, như gà con rụng lông, nhìn đã thấy cần được che chở.

Ngay cả khi phát cáu trông cũng vụng về đến đáng thương.

Từ ngày nhập học, Giang Minh vẫn ngấm ngầm chăm sóc bạn cùng phòng. Ở cạnh Mục An Bạch, sự kiên nhẫn vốn có của cậu được phát huy triệt để.

Dù cổ còn nguyên dấu răng của Đường Nhã Minh nhưng giờ đây, cậu chỉ nghĩ làm sao dỗ cho bạn cùng phòng nguôi giận.

Giang Minh nghiêm túc hứa: “Tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ, đừng giận nữa. Giận nhiều hại sức khỏe lắm.”