Chương 13

Anh ta khẽ siết lại cà vạt, mở cửa văn phòng. Dù cho đây có là trò “lạt mềm buộc chặt”, anh ta vẫn quyết định đưa Giang Minh đi. Coi như một hành động ga lăng.

Văn phòng của Đường Nhã Minh chiếm trọn một tầng, nên cũng tránh được việc Giang Minh vừa ra đã bị người ta chú ý.

Rời khỏi cảnh phải “đấu trí đấu dũng” với ủy viên kỷ luật, dư âm phát tình đồng loạt ập đến, Giang Minh bước loạng choạng về phía thang máy.

Chuyện với Chu Ngạn, rốt cuộc phải giải quyết sao đây?

Tâm trí và thân thể đều nặng nề, mỗi bước đi đều thêm phần chán chường.

Tinh thần lực cạn kiệt, chỉ còn đủ để nghĩ về việc xử lý việc cấp thiết nhất trước.

Giang Minh chẳng tìm được khả năng “ổn thỏa” nào. Thực ra, cậu hiểu rõ, vì tiền mà liều lĩnh thì sẽ phải gánh rủi ro, gánh trách nhiệm. Chuyện này không nằm trong tầm kiểm soát của cậu nên chỉ có thể chịu đựng.

Thôi thì vào tù ngồi mọt gông, có gì to tát đâu. Cậu tự giễu mình.

“Cạch.”

Trong đầu còn bận nghĩ ngợi, Giang Minh không để ý thang máy mở từ lúc nào, ngay giây sau đã va phải một người.

Vai phải đau nhói, cậu lùi lại, đối phương cũng loạng choạng nửa bước.

“Xin lỗi.” Giang Minh theo phản xạ nhận lỗi.

“Hừ…” Người kia khẽ hừ từ mũi.

Đầu đang ong ong, Giang Minh vừa định bước đi thì vai đã bị giữ chặt. Cậu sững lại, chậm một nhịp mới ngẩng đầu nhìn.

Là môt nam sinh có vóc dáng cao gần mét chín nhưng gầy, cằm nhọn, mắt tròn tuấn tú đến mức có phần khinh bạc.

Không thắt cà vạt, cổ áo đồng phục mở rộng, lộ ra xương quai xanh rõ ràng. Tóc nâu nhạt dài gợn sóng buông lơi bên cổ. Khí thế kiêu ngạo này, tám chín phần là Alpha.

Như mọi khi, Giang Minh không ngửi thấy pheromone. Xem ra Đường Nhã Minh đúng là ngoại lệ.

Cậu lùi lại: “Tôi không cố ý.”

“Hửm.” Đối phương lạnh nhạt, ánh mắt dừng ở ngực cậu mấy giây.

Con mẹ nó. Anh bất giác nghĩ.

Người kia bỗng hỏi: “Cái mùi này… là của Đường Nhã Minh?”

Trên người Giang Minh nồng nặc pheromone, bất cứ ai có chút kiến thức xã hội cũng cảm nhận được sự chiếm hữu trong đó.

Trong mắt Alpha độc thân, mùi hương ấy vừa là cảnh cáo, vừa là khıêυ khí©h.

Hương vị mực già, rõ ràng là pheromone của Đường Nhã Minh.

Quen quá, không thể nhận nhầm.

Cái tên Đường Nhã Minh giả bộ đoan chính kia, mà cũng để lại pheromone trên người khác?

Anh lập tức thấy thú vị, chăm chú đánh giá Giang Minh.

Giang Minh cảm thấy mình bị ánh mắt này xúc phạm, khỏi cần nghĩ cũng biết lại là một Alpha tự cao tự đại.

“Nói đi.” Đối phương hất cằm: “Câm rồi à?”

Giang Minh không khách khí, phản vấn: “Bạn học, chuyện này hình như chẳng liên quan gì đến anh. Anh cũng quản nhiều quá rồi đó.”

Quản nhiều? Anh bật cười khinh bạc, trên người lộ ra khí thế khıêυ khí©h cố ý chọc tức, kiểu có ngon thì đánh tao đi.

“Sao lại không liên quan? Bạn học, chính cậu đυ.ng vào tôi đấy!”

Đúng là đỉnh thật sự. Giang Minh thầm cảm khái, rốt cuộc Novilan thu nhận toàn loại học sinh quái gở gì thế này.



Hành lang chỗ thang máy ở góc ngoặt, Giang Minh và tên kia đối diện nhau.

Hai người chênh nhau tầm bốn đốt ngón tay chiều cao, Giang Minh phải ngẩng đầu nhìn nên hơi bực: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Người kia đáp không đúng trọng tâm: “Cậu không nói tôi cũng biết cậu bị Đường Nhã Minh để lại dấu ấn tạm thời rồi.”

Ờ, anh không nói tôi cũng biết anh là đồ ngu. Giang Minh nhủ thầm.

Ngay lúc không khí căng thẳng, một giọng lạnh lẽo từ sau lưng Giang Minh vang lên, xen thẳng vào: “Lục Hòa Xuyên, cậu đang làm gì?”

Cả hai đồng loạt quay đầu nhìn.

Bước chân gần như không tiếng động, Đường Nhã Minh chậm rãi tiến lại, đứng ngay bên cạnh Giang Minh, giữa hai người chừa lại một khoảng cách vi diệu.

Giang Minh thầm thở phào. Dù gì phong cách của ủy viên kỷ luật cũng không đến mức tệ, vẫn hơn cái loại đứng đây giở trò trắng trợn này.

Bị Đường Nhã Minh nhìn với ánh mắt lạnh, Lục Hòa Xuyên nhún vai, chẳng buồn để tâm.

Giọng anh lười nhác: “Tò mò thôi. Nghĩ mãi không hiểu trên người cậu ta sao lại có mùi mực. Con người mà, không tránh khỏi hiếu kỳ.”

Anh quay sang nhìn Giang Minh, chợt như nhớ ra: “Ô, hóa ra là cậu à. Tôi cứ nghĩ quen lắm, thì ra chính là cái tên Omega trà trộn vào trường.”

Vài hôm trước trên diễn đàn ảnh nóng bay đầy trời, Lục Hòa Xuyên cũng xem qua mấy tấm, giờ thì nhớ lại.

Trong lòng anh vốn khinh mấy kẻ nỗ lực bám víu lên cao, nên mỉm cười trào phúng với Giang Minh: “Novilan nhiều Alpha thế này, cậu đúng là như cá gặp nước đấy.”