Chương 11

“Đừng lo chuyện bao đồng.” Đường Nhã Minh giọng gay gắt cực độ: “Trượt tuyết mà gãy chân, cái kỹ thuật rác rưởi của cậu nên luyện lại đi.”

“Xạo, kỹ thuật của tôi đỉnh lắm! Chỉ tại bọn nhóc phiền phức thôi!”

“Tôi vô tội, đang yên đang lành ai ngờ nó lại lao ngang qua như con khỉ. Tôi vừa né một cái suýt có báo cáo tai nạn gửi về, cậu còn dám nói! Này Đường Nhã Minh, đừng có lảng sang chuyện khác.”

Nói chuyện nhanh như bắn súng, từng phát liên tiếp, khiến Giang Minh muốn bật cười.

Ồn ào. Đường Nhã Minh dứt khoát ngắt máy, âm thanh biến mất, văn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Alpha thản nhiên né tránh ánh mắt của Giang Minh. Hứng thú tan biến, lý trí quay về, lúc này anh ta mới nhận ra bản thân vừa rồi đã vượt quá giới hạn như thế nào.

Đường Nhã Minh nói: “Cậu có thể đi rồi.”

Giang Minh vốn định đi, nhưng lại muốn hỏi cho rõ.

“Anh, à thì… Trường sẽ xử lý bọn tôi thế nào?”

“Bọn cậu…” Đường Nhã Minh khựng lại: “Cậu với ai?”

“Tôi với Chu Ngạn chứ ai.” Giang Minh khó hiểu đáp.

Mặt Đường Nhã Minh trầm xuống, lạnh lùng bất thường: “Cậu ta bị đình chỉ học. Còn cậu thì bị xóa tư cách học sinh. Novilan sẽ lấy lý do ‘giả mạo giới tính Beta, gây nguy hại đến trật tự công cộng’ để khởi tố.”

Theo quy định pháp luật hiện hành, tất cả Omega đều phải khai báo trung thực giới tính sơ cấp và cấp bậc pheromone. Hành vi khai giả thành Beta hoặc Alpha sẽ bị coi là phá hoại trật tự an toàn xã hội, là hành vi phạm pháp.

Novilan hoàn toàn có căn cứ để truy tố Giang Minh.

“Nghiêm trọng vậy sao?”

“Hừ, cậu đáng bị như vậy.”

Giang Minh lại hỏi: “Vậy khi nào hình phạt sẽ được ban hành, khi nào sẽ thông báo cho tôi?”

“Khi nào cần thông báo thì sẽ có.”

Anh ta nói như không nói.

“... Không còn cách cứu vãn nào sao?”

“Không.”

Giang Minh hỏi một tràng, Đường Nhã Minh lại phản bác: “Cậu cảm thấy bản thân có chỗ nào đáng để được tha tội không?”

Tự cho là đã thoát khỏi ảnh hưởng của pheromone, anh ta trở nên lạnh lùng, dù vừa để lại dấu ấn tạm thời cho Giang Minh thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Đáng để anh tha…?” Giang Minh lặp lại, thật sự bắt đầu suy nghĩ.

Vốn dĩ Đường Nhã Minh chẳng có kiên nhẫn, vậy mà giờ lại chịu đứng đó chờ cậu suy nghĩ.

Một lúc sau, Giang Minh chỉ vào mình: “Thành tích của tôi cũng ổn, bài kiểm tra nhập học của tôi được điểm tuyệt đối đấy.”

“Loại bài kiểm tra đó, đầy người đạt điểm tuyệt đối.” Đường Nhã Minh chỉnh lại tay áo: “Cậu thật sự nghĩ mình đặc biệt à?”

Giang Minh cạn lời, chẳng lẽ lại nói mình đẹp trai, có thể nâng cao giá trị nhan sắc trung bình của Novilan? Cậu lén liếc gương mặt lạnh băng của Đường Nhã Minh, thầm nghĩ: câu này mà buột miệng nói ra, chắc chưa kịp dọn đồ đã phải ngồi tù bóc lịch.

Vô thức đưa tay xoa lên tuyến thể nóng rực, Giang Minh khẽ rít một tiếng, thẳng thắn cầu xin thôi.

Người như Đường Nhã Minh đã từng cắn cậu, biết đâu trong lòng có chút hứng thú.

“Cái này được không?” Cậu kéo cổ áo, chỉ vào gáy: “Anh đã cắn tôi. Dấu ấn tạm thời là chứng cứ rõ rành rành.”

Nhìn thẳng vào mắt Alpha, Giang Minh nghiêm túc: “Dùng pheromone kí©h thí©ɧ Omega phát tình, cũng là phạm pháp.”

“Hừ.” Đường Nhã Minh cười lạnh, không chút cảm tình: “Nếu muốn uy hϊếp tôi thì khỏi cần nói nữa.”

Giang Minh coi như chạm được chút ít tính cách của anh ta, mềm không ăn, cứng cũng không. Không, nói đúng hơn là cả mềm lẫn cứng đều không ăn, nhưng cậu thật sự cần năm triệu đó.

“Không phải uy hϊếp.” Giang Minh nói xong, đứng thẳng dậy.

Thân hình cậu cao ráo, chẳng giống dáng vẻ Omega yếu đuối, cậu chỉ thấp hơn Đường Nhã Minh vài phân. Diện mạo vô cùng tuấn tú, cặp mắt dài hơi rũ khiến những đường nét sắc sảo cũng trở nên dịu đi khiến Giang Minh trông rất ngoan.

Cậu lại nói: “Tôi không uy hϊếp anh, chỉ cần anh giúp tôi thôi.”

Giang Minh từ từ tiến lại gần Đường Nhã Minh.

Cậu nắm lấy tay anh ta, trên khớp xương vẫn còn vết máu đỏ nâu đã khô.

Đường Nhã Minh không kịp đề phòng, vậy mà không né tránh. Trên tay anh ta cũng còn vương chút máu của Giang Minh, giờ bị bàn tay ấy nắm lấy lại trở nên nóng rực.

“Tôi vẫn muốn học ở Novilan.” Giang Minh nắm tay anh ta, hơi cúi đầu, giọng khàn khàn.

Không phải chuyện khó khăn. Mỗi năm, nhà Đường Nhã Minh đầu tư cho Novilan cũng phải hàng trăm vạn, mấy chục triệu chẳng phải chuyện lớn.

Giang Minh nhìn anh ta bằng ánh mắt chân thành, hiền hòa, giống như một con ngựa thuần tính có thể vững vàng nâng đỡ người mới, cũng có thể chạy hết tốc lực cùng người lão luyện.