Chương 10

“Suỵt, không được nói.”

Chỉ cần nghe tới tên Chu Ngạn là Đường Nhã Minh đã thấy chán ghét. Anh ta đưa tay bịt miệng cậu lại, hơi thở của Giang Minh hoàn toàn bị chặn lại trong lòng bàn tay anh ta.

Pheromone giữa hai người còn gần gũi hơn chính họ, gần như hòa quyện vào nhau. Sức hút mạnh đến vậy cho thấy mức độ tương hợp giữa hai người chắc chắn không thấp.

Khoảng cách quá gần khiến cả hơi thở lẫn nhịp tim đều nghe rõ ràng.

Giang Minh chờ anh ta buông ra nhưng Alpha kiêu ngạo kia lại cọ cọ nơi gáy cậu, thậm chí còn siết lấy eo.

Cảm nhận được đối phương muốn nhiều hơn, cơ thể Giang Minh khẽ run lên theo phản xạ.

Khi bầu không khí bắt đầu biến đổi, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, phá vỡ sự mờ ám trong phòng. Lý trí của Giang Minh lập tức trở lại. Cậu và Chu Ngạn bị bắt ngay trên giường, đi quá vội nên không mang điện thoại, vì vậy đây là điện thoại của Đường Nhã Minh.

Cậu khẽ đẩy anh ta một cái nhưng Đường Nhã Minh còn mải mê hơn cậu tưởng. Alpha cúi xuống cắn sâu hơn, cho tới khi dấu của Chu Ngạn bị hoàn toàn che lấp.

Quả thật vết cắn đó quá chướng mắt.

Ai lại thích đồ ăn đã bị người khác động vào? Tất nhiên Đường Nhã Minh không thích nhưng anh ta cũng không nghĩ sâu xa hơn tại sao mình lại muốn tạm thời đánh dấu một Omega đã bị Chu Ngạn cắn qua.

Chuông điện thoại vẫn tiếp tục reo, không có dấu hiệu dừng lại, như thể người gọi muốn dành cả ngày để bấm số này.

Đến lần thứ tư, Giang Minh không chịu nổi, khàn giọng nhắc: “Điện thoại của anh đang reo.”

Đường Nhã Minh buộc phải mở mắt, tâm trạng trở nên cực kỳ tồi tệ.

Hứng thú tiêu tan hơn phân nửa, Đường Nhã Minh buông miệng khỏi tuyến thể của Giang Minh bị anh ta cắn đỏ in hằn vết răng sâu hoắm. Anh ta dùng tay đè lên sau gáy cậu, cũng đè nén cả xúc động muốn quấn dính, rồi mới đứng dậy.

Kéo dãn khoảng cách, Giang Minh thở phào, hận không thể để Đường Nhã Minh đi tán gẫu điện thoại cả đêm. Dẫu dấu ấn tạm thời có thể khiến cảm xúc lệch lạc mạnh đến đâu đi nữa thì cũng không chịu nổi việc họ mới quen nhau chưa đầy nửa tiếng.

Hai chữ không thân!

Đường Nhã Minh liếc nhìn tên người gọi đến, là Cảnh Chử.

Là người anh ta ghét nhất. Anh ta cực kỳ mất kiên nhẫn bắt máy. Vừa kết nối, giọng nói hoạt bát náo nhiệt liền bật ra từ điện thoại, âm lượng to đến mức ngay cả Giang Minh cũng nghe rõ rành rành: “Giờ mới chịu nghe, Nhã Minh, cậu không phải đang làm chuyện mờ ám chứ?”

“Có việc thì nói, không có tôi vặn đầu cậu xuống.”

Bị cắt ngang làm Đường Nhã Minh tức nghẹn, nghiến răng ken két.

Giang Minh lại có chút hả hê.

“Không có việc? Sao lại không! Không có việc thì tôi gọi cậu làm gì? Bạn tôi bảo để quên đồ ở chỗ cậu, còn quan trọng lắm cơ, bắt tôi nhắc hộ một tiếng. Tôi tốt bụng nên mới gọi đó nha.”

“Bớt dài dòng. Đồ gì?”

“Omega!”

Đường Nhã Minh vô thức xoa xoa sau gáy Giang Minh. Anh ta hay luyện đàn dây, đầu ngón tay chai sần mỏng, bị chạm vào khiến Giang Minh nổi da gà.

Cậu nhịn không được muốn né tránh nhưng không thoát.

Đường Nhã Minh giữ chặt cậu lại.

Đầu dây kia dứt khoát nói: “Cậu giấu Omega trong nhà!”

“Nhã Minh à, có phải cậu nhịn lâu quá hóa biếи ŧɦái rồi không, dám chiếm đoạt Omega của người ta, chuyện này mà truyền ra thì khó nghe lắm đó. Người ta sẽ nhìn A4 chúng ta thế nào? Hu hu, danh tiếng long lanh của tôi coi như tiêu đời, cậu định bồi thường cho tôi thế nào đây?”

Đường Nhã Minh đột nhiên hỏi: “Đã bị Chu Ngạn đánh dấu rồi?”

Câu hỏi quá đột ngột khiến Giang Minh ngẩng đầu, mới phát hiện anh ta đang nhìn mình.

“Cái này khó nói, ai mà biết cậu ta đánh dấu chưa. Khoan đã, tôi đâu có nói là Chu Ngạn tìm tôi đâu, tự cậu đoán nhé, không phải tôi nói…”

Không thèm để ý bên kia, Đường Nhã Minh vẫn nhìn chằm chằm Giang Minh.

Bị dấu ấn tạm thời ảnh hưởng, bản năng của Giang Minh là muốn làm Alpha vui lòng.

Cậu nhượng bộ, khẽ đáp: “Vẫn chưa.”

Là một Omega cấp thấp, Giang Minh vốn không thể bị đánh dấu. Người biết chuyện này, ngoài Chu Ngạn ra chỉ còn thằng bạn trai cũ rác rưởi.

Vẫn chưa. Đường Nhã Minh liền thấy dễ chịu hơn nhiều. Ánh mắt anh ta trượt xuống, dừng ở cổ Giang Minh, mới nhận ra tay mình vẫn còn đặt ở đó.

Anh ta như bị bỏng, bất chợt ngoảnh mặt đi, rồi vờ như không có gì mà rút tay về.

Ra vẻ đạo mạo.

Giả tạo! Giang Minh lén đảo mắt khinh bỉ.

Ở đầu dây bên kia, Cảnh Chử nghe thấy giọng Giang Minh liền im lặng hai giây, sau đó bùng nổ như bom: “Trời má, cậu thật sự giấu Omega! Lợi dụng lúc tôi vắng, dám chơi lớn như vậy!”