Chương 5

Một hồi lâu sau, An Miên vẫn không nói gì, hiển nhiên toàn thân bị kinh ngạc đến mức ngơ ngác.

“Sao, sao lại…… tiền tích cóp của tôi, tiền tích cóp mà tôi thật vất vả mới……”

“Còn có ai biết số thẻ và mật khẩu của cậu?” Dung Tỉnh hỏi.

Cùng lúc đó, Dung Tỉnh nhấn vào xem lịch sử giao dịch.

Lịch sử giao dịch cho thấy, quả thật bên trong chiếc thẻ này đã từng có hơn năm vạn đồng tiền. Nhưng chỉ trong buổi sáng hôm nay, toàn bộ số tiền này đã bị chuyển đi hết rồi.

An Miên nhìn lịch sử chuyển khoản, toàn thân run rẩy, dường như sắp ngất đến nơi.

Đó là toàn bộ gia sản của cậu đó! Cậu liều sống liều chết, phải nỗ lực rất lâu mới tích cóp được chừng đó! Nếu không phải vì nỗ lực kiếm tiền, cậu cũng sẽ không 3 giờ sáng rồi mà vẫn chưa trở về nhà! Nếu không phải 3 giờ sáng cậu còn lang thang ở trên đường, cậu cũng sẽ không bị xe đâm!

“Cậu bình tĩnh một chút,” Dung Tỉnh nhìn An Miên lung lay như sắp ngã, sợ cậu thương tâm quá độ, bèn vội vàng an ủi, “Có lẽ là cha mẹ cậu……”

Nói tới đây, Dung Tỉnh đột nhiên ngừng lại.

Dung Tỉnh đột nhiên nhớ tới, dường như hắn chưa từng nhìn thấy cha mẹ của An Miên. Thậm chí mỗi lần đến ngày họp phụ huynh, An Miên đều thay mặt cha mẹ tự mình tham gia luôn.

Quả nhiên An Miên càng thương tâm hơn, “Tôi không có cha mẹ.”

Dung Tỉnh nhe răng, có chút ảo não về câu nói lỡ miệng trước đó. Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn chỉ có thể tiếp tục an ủi, “Cũng có lẽ là trưởng bối khác trong nhà. Không phải cậu bị tai nạn xe cộ sao? Có lẽ số tiền này được dùng ở trong bệnh viện.”

An Miên nói, “Cậu của tôi sẽ không lãng phí nhiều tiền thế này để cứu tôi đâu.”

Từ câu nói của An Miên, Dung Tỉnh nhận ra được rõ ràng sự bài xích và chán ghét ở trong đó, hắn không kìm được nhíu mày. Đây là lần đầu tiên hắn biết An Miên còn có một người cậu, hơn nữa cũng nghe ra được mối quan hệ của cả hai không được tốt cho lắm.

“Tôi cũng không có nói số thẻ và mật khẩu của mình cho bất kỳ người nào khác…… Đúng rồi!” An Miên bỗng nhiên nhớ tới cái gì, “Tôi có viết mật khẩu vào một tờ đánh dấu trang và bỏ vào ví của tôi! Tối hôm qua khi xảy ra tai nạn, chiếc ví đó vẫn ở trên người của tôi!”

“Nói cách khác, có thể có người đã tìm được mật khẩu từ thân thể của cậu?”

An Miên gật đầu cái rụp, ngay sau đó lại dùng sức kéo ống tay áo của Dung Tỉnh, “Mau, đi tìm xem rốt cuộc thân thể của tôi ở đâu, tôi nhất định phải biết rốt cuộc là ai đã cướp lấy số tiền của tôi!”

Dung Tỉnh im lặng nhìn An Miên.