Dù Từ Bội Minh đã khuyên cô nên tránh xa Giang Gia Ngôn một chút, nhưng trên thực tế, Ôn Chước vốn dĩ đâu có cơ hội đến gần cậu.
Từ trước đến nay, cô vẫn luôn chỉ đứng bên lề, đóng vai một kẻ bàng quan mà thôi.
Cả ngày Chủ nhật rảnh rỗi ở nhà, Ôn Chước dành nửa ngày để học bài, ba tiếng đồng hồ để xem một bộ phim, còn khoảng thời gian còn lại thì dùng để nghịch điện thoại.
Cô tải về một trò chơi, đó là tựa game nhỏ từng làm mưa làm gió một thời gian dài trước đây, có tên là "Ếch du lịch".
Ôn Chước đặt tên cho chú ếch là Giang Gia Ngôn. Cô mua rất nhiều đồ ăn nhét vào ba lô và bày lên bàn cho nó, sau khi thu hoạch cỏ xong, cứ cách một hai tiếng cô lại phải bấm vào xem một lần.
"Giang Gia Ngôn đi du lịch rồi."
"Giang Gia Ngôn gửi ảnh về rồi này."
"Giang Gia Ngôn đã về nhà."
Ôn Chước cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Mặc dù Giang Gia Ngôn bằng xương bằng thịt vẫn còn ở rất xa, nhưng ít nhất chú ếch nhỏ mang tên "Giang Gia Ngôn" này lại hoàn toàn thuộc về cô.
Đến buổi tối, cô còn nhận được một tấm ảnh do Phạm Ỷ Vân gửi đến.
Đó là bức ảnh chụp chung giữa cô và Giang Gia Ngôn tại khu trò chơi thoát khỏi mật thất. Trong ảnh, phông nền tối đen như mực, ánh đèn flash chiếu rọi lên khuôn mặt cả hai, hiệu ứng ánh sáng làm tôn lên làn da trắng nõn.
Nụ cười của Ôn Chước khá rạng rỡ, đó là biểu cảm quen thuộc mỗi khi cô chụp ảnh. Trái lại, vẻ mặt Giang Gia Ngôn tuy nhàn nhạt, không lộ rõ ý cười, nhưng đường nét nơi lông mày và ánh mắt lại rất thư thái, nên trông chẳng hề lạnh lùng chút nào.
Ánh đèn flash làm đôi mắt đen láy của cả hai trở nên sáng ngời. Hai người một cao một thấp đứng sóng vai bên nhau, bức ảnh đã ngưng đọng thời gian ngay khoảnh khắc cơn gió ùa tới, tạo nên một khung hình hoàn mỹ đến lạ.
Phạm Ỷ Vân nhắn: "Trai tài gái sắc, cảm giác xứng đôi lắm đấy nhé."
Ôn Chước nhìn tấm ảnh mà đỏ bừng cả tai, cô len lén lưu nó vào máy.
Thứ Hai đến trường, bầu không khí trong lớp học nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều. Có lẽ vì kỳ thi giữa kỳ vừa mới kết thúc, nên ai nấy đều hiếm hoi có được tâm trạng thư thái.
Tâm trạng của Ôn Chước cũng rất tốt, cô vừa ngồi vào chỗ vừa ngâm nga một giai điệu chẳng rõ tên.
Vì hôm nay có buổi tập trung chào cờ nên Phạm Ỷ Vân cũng đến sớm, cô nàng quay xuống trêu chọc: "Sao thế này, bạn học Ôn có vẻ rất tự tin với kết quả thi của mình nhỉ? Vui đến mức hát hò rồi cơ à?"
Bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Phạm Ỷ Vân, Ôn Chước hơi đỏ mặt, cô mím môi cười đáp: "Cũng có một chút tự tin thôi."
Thật ra đâu chỉ là một chút, Ôn Chước cực kỳ tự tin rằng môn Sinh học của mình sẽ đạt điểm qua môn, chẳng qua cô cảm thấy mình cần phải khiêm tốn một chút mà thôi.
Buổi tập trung diễn ra như thường lệ. Sau khi kết thúc, tranh thủ giờ giải lao, Ôn Chước chạy xuống cửa hàng tiện lợi mua một hộp sữa tươi có đường, coi như phần thưởng tự thưởng cho bản thân vì đã làm bài tốt.
Mặc dù kết quả thi giữa kỳ vẫn chưa được công bố.
Thế nhưng vui vẻ chưa được bao lâu, giáo viên chủ nhiệm đã mang đến một tin tức mà đối với Ôn Chước chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
"Phải đổi chỗ ngồi ư?" Ôn Chước bàng hoàng như bị sét đánh.
Nhập học đã hơn hai tháng, khó khăn lắm cô mới dần thân thiết và trở thành bạn bè với hai người ngồi bàn trên là Phí Dương và Phạm Ỷ Vân, nào ngờ đâu thi giữa kỳ xong lại phải đổi chỗ ngồi.
Điều đó có nghĩa là sẽ lại có những bạn học mới chuyển đến ngồi phía trước cô.
Ôn Chước vốn chẳng thân quen với các bạn trong lớp, những người duy nhất cô có thể nói chuyện được chỉ vỏn vẹn có Giang Gia Ngôn, Phí Dương, Phạm Ỷ Vân, và Tất Đồng tuy không thân lắm nhưng luôn chủ động bắt chuyện với cô.
Tuy nhiên, Tất Đồng cũng chỉ thỉnh thoảng nhắn tin WeChat cho cô, nội dung quanh đi quẩn lại cũng chỉ là hỏi bài tập trên lớp hoặc những câu xã giao kiểu "đang làm gì đấy", tần suất cũng chẳng thường xuyên.
Việc phải tiếp xúc với người ngồi bàn trước mới, rồi lại phải bắt đầu làm quen từ đầu, đối với Ôn Chước mà nói quả thực là một sự giày vò.
Cô đã quen với thế giới bất biến của riêng mình, nên trong tiềm thức luôn hy vọng thế giới bên ngoài cũng đừng đổi thay. Thế nhưng hiện thực lại chẳng chiều lòng người, chuyện đổi chỗ ngồi đã là ván đóng thuyền, không cách nào thay đổi được nữa.
Tâm trạng của Ôn Chước lập tức chùng xuống. Suốt hai ngày liền cô cứ ủ rũ không vui, ngay cả những tấm ảnh mà chú ếch nhỏ "Giang Gia Ngôn" gửi về từ chuyến du lịch cũng chẳng thể khiến cô nở nụ cười.