Dạo gần đây, tần suất Ôn Chước viết nhật ký có vẻ thường xuyên hơn.
Và trong những trang viết ấy, cái tên "Giang Gia Ngôn" cũng xuất hiện ngày một nhiều.
Cô đã quen với việc ghi lại những chuyện vui vẻ vào sổ, coi đó như một liều thuốc tinh thần cho riêng mình.
Hễ khi nào cảm xúc bất ổn hay rơi vào trạng thái chán nản, chỉ cần mở nhật ký ra đọc lại những dòng chữ đong đầy niềm vui ấy, cô lại cảm thấy như được chữa lành.
Ôn Chước nắn nót viết vào nhật ký về hương vị ngọt ngào của hộp sữa Giang Gia Ngôn đưa, về cảm giác mát lạnh của dòng nước khoáng khi cậu rửa vết thương lúc cô bị ngã. Cô viết cả về ánh hoàng hôn tuyệt đẹp nhìn từ hành lang khi được cậu dẫn đi sau vụ tỏ tình phiền toái của Lý Thiên Nham suýt khiến cô phát bệnh. Và cả bầu trời xanh thẳm, những áng mây lững lờ trôi cùng làn gió hiu hiu của buổi trưa yên tĩnh khi cậu gọi cô ra ngoài.
Thậm chí, Ôn Chước còn ghi lại một chuyện nhỏ nhặt, chẳng đáng nhắc tới: khoảnh khắc ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Giang Gia Ngôn khi cậu được giáo viên gọi lên bảng viết bài trong tiết Vật lý thứ ba ngày 1 tháng 11.
Lật giở những trang viết ấy, mỗi lần đọc lại, niềm vui trong lòng lại tăng thêm một chút. Nhớ đến tháp sô-cô-la từng thấy trong trung tâm thương mại, trái tim cô như hóa thành một viên kẹo bông gòn, được bao bọc bởi từng lớp, từng lớp sốt sô-cô-la ngọt ngào.
Tràn ngập dư vị ngọt lịm.
Ôn Chước gấp nhật ký lại, cất vào ngăn kéo. Như thường lệ, cô cầm điện thoại leo lên giường, đặt báo thức 30 phút, tự nhủ với bản thân chỉ chơi nửa tiếng rồi ngủ.
Nhưng Ôn Chước đâu phải kiểu học sinh kỷ luật đến thế. Chuông reo, cô tắt đi, nghĩ bụng "chơi thêm 5 phút nữa thôi".
Kết quả là chơi một mạch đến mười hai giờ đêm.
Thấy đã quá muộn, Ôn Chước định tắt máy đi ngủ thì WeChat bỗng hiện lên một lời mời kết bạn.
Cô tò mò ấn vào xem, phần ghi chú đề: Từ Bội Minh.
Hình ảnh gương mặt xinh đẹp của nữ sinh ấy lướt qua tâm trí Ôn Chước. Nhớ lại bầu không khí kỳ quặc lúc đi chơi ban ngày, cô suy nghĩ một lát rồi chấp nhận lời mời.
Vừa kết bạn xong, Từ Bội Minh đã nhắn tin tới.
Từ Bội Minh: [Chào cậu, tôi là Từ Bội Minh, người hôm nay cùng đi chơi ở Happy Valley đây.]
Ôn Chước nhìn đồng hồ, nghiêm túc đính chính: [Là hôm qua rồi.]
Từ Bội Minh chẳng bận tâm, nhắn tiếp: [Tôi có mấy lời muốn nói trực tiếp với cậu, ngày mai cậu rảnh không? Mình hẹn chỗ nào đó đi.]
Ôn Chước: [Mai là thứ Hai, tôi phải đi học.]
Đầu bên kia im lặng một lúc rồi trả lời: [Ý tôi là Chủ nhật.]
Ôn Chước vốn không thân với Từ Bội Minh. Nhớ lại mấy câu trò chuyện trong nhà vệ sinh ban ngày, phản ứng đầu tiên của cô là muốn từ chối.
Ôn Chước: [Xin lỗi, mai tôi không muốn ra ngoài.]
Từ Bội Minh: [Là chuyện liên quan đến Giang Gia Ngôn.]
Nhìn thấy dòng tin này, sự tò mò trong cô lập tức trỗi dậy.
Liên quan gì đến Giang Gia Ngôn nhỉ? Nếu họ lớn lên cùng nhau, chắc chắn Từ Bội Minh biết rất nhiều chuyện về cậu ấy.
Nhưng nếu cô ta lại định nói mấy lời kiểu tuyên bố chủ quyền như trước kia, thì Ôn Chước không muốn nghe.
Những lời đó chỉ khiến cảm xúc của cô thêm bất ổn. Thế nên dù tò mò đến mấy, Ôn Chước vẫn chọn cách từ chối.
Lời bố mẹ dạy vẫn luôn khắc ghi trong lòng cô: phải đặt việc tự bảo vệ bản thân lên hàng đầu.
Thế là cô nhắn lại: [Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.]
Giống như lần từ chối Lý Thiên Nham, gửi tin xong cô liền nhanh tay chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, đặt lên tủ đầu giường rồi nằm xuống ngủ, mọi động tác diễn ra liền mạch dứt khoát.
Ôn Chước nằm một lúc lâu mới dần chìm vào giấc ngủ. May mà không mộng mị gì, giấc ngủ cũng coi như yên ổn.
Chỉ là sáng hôm sau vừa dậy, cô đã thấy tin nhắn Từ Bội Minh gửi lúc hơn một giờ sáng, vỏn vẹn một câu.
Khuyên cậu tránh xa Giang Gia Ngôn ra một chút.
Đọc dòng tin không đầu không đuôi này, Ôn Chước chỉ thấy bất lực. Cô định hỏi xem ý là gì thì phát hiện tin nhắn gửi đi biến thành dấu chấm than đỏ. Từ Bội Minh đã xóa kết bạn với cô rồi.
Ôn Chước tính tình có tốt đến mấy thì lúc này cũng thấy hơi giận.
Rút kinh nghiệm từ vụ Lý Thiên Nham, cô thẳng tay xóa luôn lời mời kết bạn của Từ Bội Minh, đồng thời quyết định sau này sẽ không bao giờ đồng ý kết bạn với người lạ nữa.
Khi thoát khỏi khung chat, cô nhìn thấy danh sách ghim trên cùng.
Hai người đầu tiên là bố mẹ, ngay phía dưới là Giang Gia Ngôn.
Cô đã ghim khung chat của cậu lên đầu, nhưng chưa từng nhận được tin nhắn nào từ cậu. Giao diện trò chuyện đến giờ vẫn chỉ hiện dòng thông báo hệ thống: "Bạn đã thêm Giang Ý Hành, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện."
Ngoài thông tin đó ra, chẳng còn tin tức nào khác nữa.