Chương 39: Xin lỗi nhé

Ôn Chước đứng bên cạnh quan sát, nhất thời không biết bản thân nên làm gì cho phải.

Đúng lúc đó, Dụ Hàm đẩy Từ Bội Minh về phía bức tường trắng, cười nói: "Chụp chung đi, chụp chung đi nào! Người xinh gái nhất thì phải chụp cùng người đẹp trai nhất chứ, đúng là một tổ hợp mãn nhãn mà."

Từ Bội Minh ngước mắt nhìn Giang Gia Ngôn, trong đáy mắt thoáng ẩn chứa sự mong chờ, lại pha lẫn chút lấy lòng như muốn cầu hòa.

Ôn Chước không hiểu rõ mâu thuẫn giữa hai người họ, nhưng những tác động qua lại trong đó lại khiến l*иg ngực cô cảm thấy nặng trĩu.

Cô chẳng biết phải gọi tên cảm xúc này là gì, không hẳn là đau lòng, cũng chẳng phải là buồn bã, nhưng tóm lại chỉ khiến cô thấy không hề dễ chịu.

Ôn Chước ghét cay ghét đắng những cảm xúc này. Trong thế giới nội tâm của mình, cô cầm lấy một chiếc chổi nhỏ, ra sức quét sạch những suy nghĩ tiêu cực ấy đi.

"Tôi với cậu đâu có chung một nhóm." Giang Gia Ngôn mỉm cười, cất giọng ôn hòa.

Sắc mặt Từ Bội Minh lập tức tái đi vài phần. Cô ta gượng gạo đáp lại một tiếng, lùi ra xa khỏi người cậu, sau đó chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi thẳng ra ngoài, hoàn toàn đánh mất sự bình tĩnh vốn có.

Dụ Hàm gọi với theo một tiếng rồi cũng vội vã đuổi theo.

Ánh mắt Ôn Chước vẫn dõi theo bóng lưng của Từ Bội Minh. Đúng lúc ấy, Phạm Ỷ Vân từ phía sau khẽ đẩy cô một cái, giục: "Lên đi chứ."

Khi cô quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt Giang Gia Ngôn đang nhìn mình.

Bị Phạm Ỷ Vân đẩy tới, cô đành bước đến đứng cạnh Giang Gia Ngôn.

Sự chênh lệch chiều cao giữa hai người khá lớn. Chị gái xinh đẹp phụ trách chụp ảnh nhờ người tắt bớt hai ngọn đèn, sau đó lùi lại vài bước để căn chỉnh góc độ rồi hô lớn: "Chuẩn bị bắt đầu nhé! Ba, hai, một."

Ngay khoảnh khắc dứt lời, một cơn gió từ cánh cửa đang mở ùa vào, phả thẳng vào mặt Ôn Chước, thổi tung những lọn tóc con lòa xòa, lướt nhẹ qua vầng trán trắng ngần.

Như một phản xạ tự nhiên, ngay khi nghe thấy khẩu lệnh chụp ảnh, cô lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng.

Ánh đèn flash chớp nháy vài lần, buổi chụp hình cũng kết thúc.

Ôn Chước chẳng dám nhìn thẳng vào mặt Giang Gia Ngôn, chụp xong liền vội vàng lùi sang một bên.

Sau đó, nhân viên vào trong kiểm tra đạo cụ, tiện tay mang giày của cô ra ngoài. Ôn Chước thay lại giày của mình rồi nghiêm túc nói lời cảm ơn với Phí Dương.

Nhân viên mở tủ khóa, trả lại các thiết bị điện tử. Lúc đeo đồng hồ lên tay, Ôn Chước mới phát hiện bố đã gọi điện cho mình.

Cô báo với Phạm Ỷ Vân một tiếng, sau đó đi ra một góc khuất để gọi lại cho bố.

Ôn Tông Nguyên chỉ gọi hỏi xem cô đang ở đâu và khi nào thì về. Ôn Chước lần lượt trả lời từng câu hỏi, nhưng khi nhớ lại bầu không khí gượng gạo ban nãy, cô quyết định sẽ về nhà ăn tối. Vậy nên Ôn Tông Nguyên liền xuất phát đi đón con gái.

Cúp điện thoại xong, thấy mọi người đều đã ra ngoài cửa, Ôn Chước cũng vội vàng chạy theo.

Phạm Ỷ Vân hỏi cô có muốn đi ăn cùng cả nhóm không, nhưng Ôn Chước từ chối, bảo rằng bố sắp đến đón rồi.

Lần này không còn ai níu kéo cô ở lại nữa. Có lẽ mọi người đều đã thấm mệt sau buổi đi chơi nên trên đường ra chẳng ai nói chuyện mấy. Đến cổng Happy Valley, mọi người chia tay nhau ra về, cuối cùng chỉ còn lại Giang Gia Ngôn đứng bên cạnh cô.

Ôn Chước cảm thấy có chút căng thẳng.

Lúc đầu Giang Gia Ngôn vẫn giữ im lặng, sau đó không biết từ đâu cậu bất ngờ lấy ra một viên kẹo trái cây vỏ trong suốt đưa cho cô, khẽ nói: "Xin lỗi nhé."

Ôn Chước ngước lên đầy thắc mắc: "Tại sao cậu lại xin lỗi?"

Giang Gia Ngôn không trả lời, bàn tay cầm viên kẹo vẫn cứ giơ ra trước mặt cô.

Cậu của lúc này chẳng còn vẻ gì là người bạn học giỏi giao tiếp hay cậu học sinh ưu tú với thành tích xuất sắc nữa, mà chỉ giống như một chàng trai mới lớn có chút vụng về, mang theo sự cố chấp của riêng mình.

"Giang Gia Ngôn." Ôn Chước gọi tên cậu, rồi lại hỏi: "Tại sao cậu lại phải xin lỗi tớ?"

Giang Gia Ngôn im lặng hồi lâu mới đáp: "Bởi vì trông cậu có vẻ không vui."

"Tớ không có mà."

Ôn Chước trả lời rất thành thật, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh nước. Cô nhận lấy viên kẹo từ tay cậu, mỉm cười nói: "Hôm nay tớ thực sự rất vui, cảm ơn cậu nhé."