Cô xách đôi giày đi đến giữa phòng, nghe thấy tiếng Giang Gia Ngôn đang nói chuyện với Bùi Hạ Tùng. Cả hai đang nghiên cứu manh mối vừa tìm được. Những người khác thì tản ra khắp các góc phòng, chỉ có thể thấy những đốm sáng le lói của đèn pin chứ không thấy rõ người.
Mãi đến khi Ôn Chước bước đến gần, Giang Gia Ngôn mới nhìn thấy cô. Cậu chiếu chiếc đèn pin nhỏ trong tay lên cằm cô một vòng, rồi khẽ nheo mắt lại, không nói gì.
Sau đó, cô ngồi xổm xuống, nhờ vào ánh sáng vô cùng yếu ớt, cẩn thận đặt đôi giày xuống bên cạnh chân của Giang Gia Ngôn, rồi dùng mép giày khẽ chạm nhẹ vào chân cậu, ra hiệu là cô muốn trả lại giày.
"Cảm ơn cậu." Ôn Chước đứng dậy, nói bằng một giọng rất khẽ.
Giang Gia Ngôn thản nhiên hỏi: "Sao không mang nữa?"
Ôn Chước không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào, lại không muốn nói dối qua loa, nên đành nói: "Tôi thế này rất ổn."
Giang Gia Ngôn dường như đang nhìn cô, nhưng lại có vẻ như không phải, vì trời quá tối, Ôn Chước không thể nhìn rõ được.
Nhưng cậu đã không hỏi thêm nữa, điều này cũng khiến Ôn Chước thở phào nhẹ nhõm. Cô quay người, lại lần mò trong bóng tối rời đi.
Thật ra, có một điều không ổn, đó là vì sàn nhà hơi lạnh. Ôn Chước chỉ đi tất nên đứng lâu một chút là lòng bàn chân đã cóng đến phát đau. Cô đành phải khẽ co các ngón chân lại, thỉnh thoảng lại nhấc một chân lên gác vào mu bàn chân kia.
Phạm Ỷ Vân đi một vòng quay lại thì phát hiện ra điều này. Sau khi hỏi đi hỏi lại mấy lần, cô ấy mới biết được lý do Ôn Chước cởi giày, và cô ấy đã rất tức giận vì chuyện đó.
Cô ấy thầm mắng một tiếng, nói: "Tất Đồng không thể bớt mấy cái trò tâm cơ này đi được à?"
"Giày là do tớ tự cởi mà." Ôn Chước cảm thấy chuyện này không liên quan đến Tất Đồng, bèn lên tiếng giải thích cho cậu ta.
Nhưng trong lòng Phạm Ỷ Vân lại sáng như gương, chỉ có mình Ôn Chước là không nhìn ra mà thôi.
Cô ấy thở dài một hơi, đi tìm Phí Dương đến, nhờ cậu ta chịu thiệt cởi giày ra cho Ôn Chước mang.
Phí Dương không hề để tâm, rất sảng khoái cởi giày ra. Và so với việc mang giày của Tất Đồng, Ôn Chước rõ ràng dễ dàng chấp nhận giày của Phí Dương hơn. Thêm vào đó, lòng bàn chân quả thực lạnh đến khó chịu, nên cô đã không từ chối.
Thế là, ba người họ lén lút thực hiện việc nhỏ này trong một góc tối.
Nhưng dây giày của Phí Dương hơi dài, cậu ta lo Ôn Chước buộc không tốt nên đã chủ động ngồi xuống giúp cô. Đúng lúc cậu ta đang buộc chiếc thứ hai thì bên kia, Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng đã giải được câu đố và mở được cửa. Toàn bộ đèn trong phòng bỗng chốc sáng bừng lên.
Mọi thứ trong căn phòng ngay lập tức hiện ra rõ mồn một.
Giang Gia Ngôn, Bùi Hạ Tùng và Tất Đồng đang đứng ở cạnh cửa. Dụ Hàm thì ở góc tường, khẽ giọng an ủi Từ Bội Minh. Còn Phạm Ỷ Vân đứng ở một góc khác, bên cạnh là Ôn Chước đang cúi đầu, nhìn Phí Dương quỳ một gối dưới chân để buộc dây giày cho mình.
Trong khoảng sáng bất chợt, Ôn Chước theo phản xạ ngẩng đầu lên, ánh mắt như có duyên tiền định mà chạm phải ánh mắt của Giang Gia Ngôn.
Cô thấy Giang Gia Ngôn đã mang giày vào, ngón tay đang tùy ý nghịch chiếc đèn pin nhỏ, vẻ mặt rất lạnh nhạt, không nhìn ra được cảm xúc gì.
Có lẽ hôm nay tâm trạng cậu không tốt.
Ôn Chước thầm đoán trong lòng.
Bởi vì Giang Gia Ngôn vốn không phải là người keo kiệt nụ cười. Khi ở trong lớp nói chuyện với người khác, cậu rất dễ dàng nở một nụ cười.
Vì vậy, nếu tâm trạng cậu không tốt, người khác cũng có thể dễ dàng nhận ra.
Mặc dù Ôn Chước đã trả lại giày cho Giang Gia Ngôn, nhưng bầu không khí giữa mấy người vẫn không hề dịu đi, thậm chí đến cả Tất Đồng cũng im lặng. Nửa sau của trò chơi, mọi người rất ít khi nói chuyện.
Ôn Chước lại càng không chủ động mở lời, cô chỉ lặng lẽ đứng đó, mang đôi giày của Phí Dương.
Ôn Chước vốn không hiểu được phiền muộn của người khác, cũng không cảm nhận được bầu không khí trầm mặc kia, cho nên tâm trạng của cô không hề bị ảnh hưởng.
Mọi người cùng nhau giải đố, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều. Sáu cửa ải còn lại nhanh chóng được hoàn thành, và họ đã thoát khỏi mật thất trong vòng chưa đầy ba tiếng đồng hồ.
Sau khi ra khỏi mật thất, nhân viên đã chờ sẵn ở lối ra. Đầu tiên là họ nói lời chúc mừng, sau đó thu lại các dụng cụ trên tay mọi người.
Giang Gia Ngôn đưa tờ giấy đã giải được tất cả các đáp án cho nhân viên, họ liền lấy ra một chiếc hộp thủy tinh nhỏ. Bên trong hộp là một tấm huy chương vàng nhỏ nhắn, được chế tác vô cùng tinh xảo.
"Không phải vàng thật đâu nhé." Một nhân viên cười tủm tỉm nói.
"Xin hỏi nhóm nhận được huy chương vàng nhỏ có thể chụp một tấm ảnh lưu niệm được không ạ?" Một chị gái xinh đẹp cầm máy ảnh đến, nói: "Các bạn là những người đầu tiên trong tiệm chúng tôi mở khóa được huy chương vàng này, vì vậy chúng tôi muốn chụp một tấm ảnh để dán lên tường."
Chị ấy chỉ vào một bức tường bên cạnh, trên đó dán rất nhiều ảnh chụp lấy liền và đủ loại ảnh rửa khác, cùng với vô số giấy ghi chú chi chít chữ.
Giang Gia Ngôn nhận lấy tấm huy chương vàng, nói: "Được chứ ạ."
Cậu tỏ ra hoàn toàn không để tâm đến việc ảnh của mình sẽ bị dán lên tường.
"Nào, mời các bạn đứng vào đây." Nhân viên chỉ vào một bức tường trắng tinh, mới toanh, ra hiệu cho Giang Gia Ngôn đứng vào.