Tiếng ghế mây kẽo kẹt truyền vào tai Giang Gia Ngôn. Cậu lắng nghe một lúc, nhưng vẫn không thấy nhóm thứ hai đến, có lẽ vì cảm thấy quá nhàm chán nên cậu bèn mở mắt ra bắt chuyện với Ôn Chước.
"Cậu ôn môn Sinh thế nào rồi?"
"Hả?" Ôn Chước bị cậu đột nhiên lên tiếng làm cho giật mình, cô nhìn cậu rồi đáp: "Tôi ôn tốt lắm. Vở ghi chép cậu đưa có ích lắm luôn, tôi nghĩ chắc mình có thể đủ điểm qua môn rồi."
"Lớp 17 là lớp chọn trong khối tự nhiên, cậu đột ngột chuyển đến có thể sẽ không theo kịp tiến độ học tập, áp lực cũng sẽ hơi lớn một chút." Giang Gia Ngôn nói.
Sở dĩ là vì cả lớp 17 không có một học sinh nào bị điểm liệt bất kỳ môn nào, kể cả trong những bài kiểm tra hàng tháng.
Ngay cả Phạm Ỷ Vân và Phí Dương, hai người lúc nào cũng vui vẻ tếu táo, điểm tổng kết tất cả các môn của họ cũng đều từ chín mươi điểm trở lên. Chỉ có duy nhất Ôn Chước là học sinh duy nhất trong lớp có môn không đủ điểm qua.
Giang Gia Ngôn chỉ đơn thuần là muốn hỏi tại sao cô lại chọn vào lớp chọn, nhưng lại thấy cô đột nhiên ngẩn người ra.
Không biết cô đang nghĩ đến chuyện gì mà đôi mắt trở nên thất thần, miệng hơi hé mở, trông ngơ ngác vô cùng.
Nhờ có gương mặt trắng như sứ và đôi mày khóe mắt tinh xảo, nên cho dù có để lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch như vậy, trông cô vẫn rất xinh đẹp, tựa như một cô búp bê cao cấp được trưng bày trong tủ kính.
Nhưng đó không phải là vẻ đẹp của sự trưởng thành, mà là một nét đẹp tràn đầy sự ngây thơ, chính vì vậy mới khiến người ta cảm thấy đáng yêu.
Tất Đồng chính là người luôn nói câu này. Cậu ta hễ cứ rảnh rỗi là lại hỏi Giang Gia Ngôn: "Cậu không thấy Ôn Chước đáng yêu à?"
Giang Gia Ngôn chưa bao giờ trả lời, hoặc nếu có cũng chỉ là đáp lại qua loa cho xong chuyện. Nhưng vào lúc này, trong căn phòng yên tĩnh và có chút tối tăm, một nơi không có sự tồn tại của người thứ ba, Giang Gia Ngôn nhìn gương mặt của Ôn Chước, và trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy lời của Tất Đồng nói hình như cũng không sai.
Ngay lúc Giang Gia Ngôn tưởng rằng Ôn Chước không muốn trả lời câu hỏi này, cô lại lên tiếng: "Bởi vì tôi nghĩ thành tích của mình đủ để vào lớp 17."
Giang Gia Ngôn nghĩ đến bài kiểm tra Sinh học thảm thương bị phê con số "72" bằng mực đỏ của cô, cậu bất giác bật cười rồi nói: "Cậu nói vậy... hình như cũng không sai."
Đó là suy nghĩ của riêng Ôn Chước, còn bố mẹ cô thì lại cho rằng lớp 17 đa phần đều là những học sinh có thể chú tâm vào việc học, bầu không khí của lớp nhìn chung sẽ tốt hơn, sẽ không có những học sinh quá nghịch ngợm, và Ôn Chước ở trong một môi trường như vậy cũng sẽ dễ dàng thích nghi hơn.
"Bài thi Sinh giữa kỳ lần này, cậu nghĩ mình sẽ được bao nhiêu điểm?" Giang Gia Ngôn lại hỏi.
Ôn Chước nói một cách nghiêm túc: "Nhiều điểm lắm."
Giang Gia Ngôn im lặng một lúc, rồi lại hỏi: "Nhiều điểm là bao nhiêu điểm?"
"Tôi nghĩ chắc chắn sẽ cao hơn 72 điểm." Ôn Chước hiển nhiên là đã suy nghĩ về vấn đề này từ trước, còn tính toán điểm số của mình rất kỹ lưỡng, "Tuy mấy câu hỏi lớn ở cuối bài lúc làm tôi thấy hơi khó, nhưng tớ đã tính rồi, cùng lắm là tôi chỉ mất sáu mươi điểm thôi."
Giang Gia Ngôn thầm nghĩ, mất sáu mươi điểm thì chẳng phải là vừa đủ điểm qua môn hay sao?
Nói đi nói lại, rốt cuộc cô vẫn không ước tính được điểm số của mình.
Sau khi thi xong, đã có người so đáp án trong nhóm chat của lớp rồi. Và như thường lệ, phần lớn mọi người trong lòng đều đã có con số ước chừng, không cần đợi có điểm cũng đã biết đại khái mình được bao nhiêu.
Nhưng Ôn Chước thì hình như lại không biết cách ước lượng điểm số của mình.
Giang Gia Ngôn không hỏi thêm nữa, chỉ nói: "Vậy thì, chúc cậu có thể qua môn nhé."
Đối với Ôn Chước, đây là một lời chúc vô cùng tốt đẹp, thế nên cô liền đáp lại: "Cảm ơn, cũng chúc cậu..."
Cô suy nghĩ một lát, rồi nhớ lại Phạm Y Vân từng nói rằng thành tích của Giang Gia Ngôn luôn chễm chệ trong top 5 toàn khối, thế là cô nói: "Chúc cậu luôn đứng nhất nhé."
Nói rồi, cô vui vẻ ngồi trên ghế mây, khẽ đung đưa qua lại.
Đợi thêm một lát nữa thì nhóm thứ hai cũng hoàn thành nhiệm vụ, đó là Phạm Y Vân và Bùi Hạ Tùng.
"Phạm Y Vân." Ôn Chước vui mừng đứng dậy, gọi tên cô.
"Các cậu nhanh thật đấy!" Phạm Y Vân tròn xoe mắt bước tới, thán phục nói: "Tớ biết ngay mà, nhóm đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn là nhóm các cậu. Tốc độ giải đề của học bá có phải là siêu nhanh không?"
Ôn Chước gật đầu: "Các cậu cũng nhanh lắm mà."
Phạm Y Vân nghiêng đầu, liếc nhìn Giang Gia Ngôn một cái rồi cười hì hì: "Ghen tị ghê, giá mà tớ có duyên phận trở thành đồng đội định mệnh của học bá thì tốt rồi, cứ thế nằm hưởng thôi."
Bùi Hạ Tùng nghe vậy liền tỏ ra bất mãn: "Này, lúc nãy chúng ta giải đề, tôi cũng góp công không ít đâu nhé?"
Phạm Y Vân chỉ hừ nhẹ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.
Có thể thấy, sau khi cùng nhau vượt qua ba ải, mối quan hệ của hai người rõ ràng đã thân thiết hơn rất nhiều.
"Cậu đợi lâu chưa?" Bùi Hạ Tùng ngồi xuống cạnh Giang Gia Ngôn, vòng tay qua vai cậu bạn rồi hỏi.
"Đợi từ năm ngoái đến giờ đấy." Giang Gia Ngôn châm chọc một câu: "Các cậu qua ải cũng nhanh thật nhỉ."
Bùi Hạ Tùng gắt lên: "Cậu có biết mấy câu đó khó cỡ nào không?! Nếu không phải tớ tinh mắt tìm ra đáp án thì còn không biết phải mất bao lâu nữa đâu."