Giang Gia Ngôn đứng suy nghĩ một lát, rồi hạ đèn pin xuống, chiếu vào bàn chân phải không mang giày của Ôn Chước. Bàn chân cô rất nhỏ nhắn, đang mang một đôi tất viền hoa màu vàng trắng, các ngón chân co lại dường như vì hơi lạnh.
Cậu ngồi xuống bên cạnh, cởi giày ra và nói: “Đi của tôi đi.”
“Hả?” Ôn Chước nhất thời không phản ứng kịp, chỉ thấy Giang Gia Ngôn đã cởi giày của mình ra.
Cậu mang tất đen, sau khi đứng dậy liền nói với Ôn Chước: “Giày của cậu cứ để đây, kết thúc trò chơi rồi quay lại lấy.”
Ôn Chước không nghĩ ra được lý do gì để từ chối, bỗng chốc biến thành một cô bé ngoan ngoãn chỉ biết nghe lời. Vì vậy, cô bước tới ngồi xuống và xỏ chân vào đôi giày của Giang Gia Ngôn.
Cô đã để ý giày của Giang Gia Ngôn không chỉ một lần. Chúng luôn trắng như tuyết, hiếm khi trùng mẫu, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền. Phí Dương cũng từng nhắc đến mấy lần với giọng đầy ngưỡng mộ.
Cậu ta nói Giang Gia Ngôn chắc chẳng bao giờ giặt giày, vì giày của cậu gần như chỉ mang một lần.
Chân của Giang Gia Ngôn lớn hơn chân cô rất nhiều, thế nên cô xỏ vào rất dễ dàng. Bên trong vẫn còn hơi ấm, nhưng lại khá rộng rãi. Ôn Chước đành phải buộc dây giày thật chặt để nó không bị tuột ra.
Cô đứng dậy đi thử hai bước, trông hệt như một đứa trẻ lén đi giày của người lớn, bước chân có phần lẹp xẹp.
Giang Gia Ngôn cúi đầu liếc nhìn một cái, sau đó khom người đi vào lối dẫn đến cửa ải tiếp theo, và Ôn Chước cũng bèn đi ngay sau cậu.
Đôi giày không vừa chân quả thực đã khiến cô đi chậm hơn hẳn, hành động cũng có thêm vài phần cẩn trọng. Thế nhưng, trong lòng cô lại ngập tràn niềm vui và sự thỏa mãn, cứ ngỡ như ngay khoảnh khắc này, khoảng cách giữa cô và Giang Gia Ngôn đã trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Giang Gia Ngôn đi ở phía trước, bóng lưng cậu thật cao thẳng. Vóc người cậu cao đến nỗi khiến Ôn Chước nảy sinh một ảo giác rằng cậu có thể che cả trời lấp cả đất, giống hệt như hồi cô mới chuyển đến lớp 17 vậy.
Khi ấy, trong một môi trường xa lạ, tất cả những ánh nhìn dò xét khiến cô không thoải mái đều bị Giang Gia Ngôn ngồi bàn trước che chắn hết, nhờ vậy mà cô đã có được sự bình yên dài lâu.
Chỉ riêng một bóng lưng thôi, cũng đủ để khiến cô an lòng.
Chẳng mấy chốc, họ lại đến một căn phòng mới.
Trên tường phòng có treo hai ngọn đèn nên trông sáng sủa hơn nhiều.
Ngay sau đó, giọng nói từ bộ đàm vang lên: "Chúc mừng hai bạn, cửa ải này tương đối nhẹ nhàng thôi, hai bạn có thể nghỉ ngơi một lát. Mật mã cho cửa ải tiếp theo cần phải giải đáp các câu hỏi trong chiếc tủ kia để nhận được. Nếu hoàn thành tất cả và trả lời chính xác, hai bạn còn nhận được phần thưởng nữa đó."
Ôn Chước không thấy chiếc tủ nào, cô đưa mắt quét một vòng quanh phòng, vừa quay đầu lại đã thấy Giang Gia Ngôn đang ngẩng mặt lên. Cô nhìn theo ánh mắt của cậu mới phát hiện ra chiếc tủ ở trên cao.
Đó là độ cao mà người bình thường không thể với tới, nhưng trong phòng lại chẳng có bất cứ thứ gì để kê chân cả. Ôn Chước cho rằng đây là một sai sót của nhân viên.
Cô bèn nhấn nút bộ đàm và nói: "Chào bạn, các bạn không chuẩn bị ghế đẩu cho chúng tôi, chúng tôi không thể lấy được đồ trong tủ."
Rất nhanh sau đó, bộ đàm đã có câu trả lời: "Điều đó còn phải phụ thuộc vào khả năng của hai bạn nữa."
Ôn Chước không hiểu ý, liền lập tức phê bình: "Các bạn nên làm việc nghiêm túc hơn một chút."
Bộ đàm không trả lời nữa, cô mím môi, trông có vẻ hơi hờn dỗi.
Lúc này, Giang Gia Ngôn đang đứng ngay dưới chiếc tủ, đột nhiên lên tiếng: "Thật ra cũng không cao lắm đâu."
Ôn Chước nhìn khoảng cách giữa cậu và chiếc tủ, không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, cậu nên thử giơ tay lên rồi hãy nói câu đó.
Giang Gia Ngôn lại nói: "Một mình tôi thì đúng là không lấy được, nhưng nếu có thêm cậu nữa thì sẽ được thôi."
"Ý cậu là sao?" Ôn Chước bước tới: "Tôi cần phải làm gì?"
Thấy rõ là cô vẫn chưa hiểu, Giang Gia Ngôn nhìn vào mắt cô rồi cười nhẹ: "Cậu không cần làm gì cả, để tôi bế cậu lên, chiều cao của hai chúng ta cộng lại là có thể lấy được rồi."
Ôn Chước ngẩn người, hai tai bất giác đỏ ửng lên chỉ vì câu "để tôi bế cậu lên" kia.
"Được không?" Giang Gia Ngôn trêu cô: "Hay là... cậu bế tôi cũng được."
Ôn Chước nhìn thân hình cao lớn của cậu, không đáp lời mà chỉ dang hai tay ra, tạo thành một tư thế sẵn sàng được bế. Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Thế là Giang Gia Ngôn bèn khụy người xuống, vòng tay qua khoeo chân của Ôn Chước, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên, để phần lớn trọng lượng của cô đều dồn lên cánh tay mình.
Trong phút chốc, tầm nhìn của Ôn Chước bỗng cao hơn hẳn, cô theo phản xạ vô thức choàng tay ôm lấy cổ Giang Gia Ngôn. Ngay lúc ấy, hai người áp vào nhau thật gần, gần đến mức lớp vải quần áo cọ vào nhau tạo ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Cơ thể Giang Gia Ngôn tuy gầy nhưng rắn rỏi, dường như chứa đầy sức mạnh. Cậu vững vàng bế Ôn Chước đi mấy bước đến dưới chiếc tủ mà hơi thở vẫn đều đặn như thường.
Đầu cậu hơi nghiêng sang một bên, tai cậu vừa vặn ở ngang tầm trái tim của Ôn Chước. Tay cô đang đặt gần cổ cậu, ngay khoảnh khắc chạm phải làn da nóng rực của cậu, cô lại vội rụt về một chút, chỉ sợ rằng tiếng tim mình đang đập điên cuồng sẽ bị Giang Gia Ngôn nghe thấy.