Cô mở cửa tủ ra, bên trong có một chiếc máy ảnh chụp lấy liền, ngoài ra không còn gì khác. Ôn Chước ôm nó vào lòng rồi rời khỏi ký túc xá.
Ngay khi cô vừa quay người bước đi, một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ phía sau, nghe như tiếng cửa bị ai đó tông mạnh vào tường. Ngay sau đó, một loạt tiếng bước chân dồn dập vọng ra từ bóng tối phía sau lưng.
Ôn Chước giật nảy mình, theo bản năng cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Rõ ràng là có người đang đuổi theo cô từ phía sau. Ôn Chước không dám quay đầu lại, cũng không dám dừng lại, cứ thế liều mạng chạy về phía trước.
Thế nhưng, tiếng bước chân phía sau ngày một gần hơn, kẻ đó đuổi theo rất nhanh. Cô sợ hãi hét lên, và trong lúc hoảng loạn, gót chân cô bỗng bị va phải, khiến chiếc giày bên phải tuột ra lúc nào không hay.
Ôn Chước lúc này đã sợ đến mất mật, nhưng cô vẫn không dám dừng lại. Cô loạng choạng vài bước, cứ thế chân phải đi đi giày mà chạy đến cuối hành lang, hoảng hốt tông cửa xông vào, rồi đâm sầm vào Giang Gia Ngôn đang đứng ở bên trong.
Thân hình cậu rắn rỏi, dù bị cô tông mạnh như vậy nhưng vẫn đứng rất vững. Theo phản xạ, cậu giơ hai tay ra đỡ lấy cô.
Ôn Chước như tìm được nơi trú ẩn an toàn, cô rúc sâu hơn vào lòng cậu, vùi cả khuôn mặt vào l*иg ngực Giang Gia Ngôn, sợ hãi thở hổn hển.
Ôn Chước cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực, hai chân mềm nhũn, cả người run lên bần bật. Một luồng cảm xúc kích động mạnh xộc thẳng lên não khiến cô có chút choáng váng.
Giang Gia Ngôn đỡ cô đứng vững, sau đó đi ra đóng cửa lại rồi hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Ôn Chước lắc đầu, rồi đưa thứ đang ôm trong lòng ra, đó là chiếc máy ảnh chụp lấy liền mà cô đã lấy từ trong tủ.
Đúng lúc này, giọng nói từ bộ đàm vang lên: “Nhiệm vụ đơn tiếp theo. Bạn nam chưa làm nhiệm vụ lúc nãy sẽ cầm máy ảnh đi đến căn phòng đối diện, chụp lại những dấu vết mà Anna để lại. Tổng cộng có ba dấu vết, và mật khẩu để mở khóa màn tiếp theo cũng nằm trong số đó.”
Nghe vậy, Giang Gia Ngôn liền nhận lấy chiếc máy ảnh từ tay cô rồi mở cửa đi ra ngoài. Sau khi cánh cửa đóng sập lại, bên trong chỉ còn lại một mình Ôn Chước, xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, không một tạp âm nào.
Chẳng bao lâu sau, Ôn Chước cũng dần bình ổn lại sau cơn hoảng sợ. Cô đứng trong bóng tối, mắt mở to, không ngừng nhìn về phía chấm đèn đỏ nhỏ đang sáng lên trong phòng.
Cô chỉ đợi một lúc thì Giang Gia Ngôn đã cầm máy ảnh quay về, mọi chuyện đều diễn ra hết sức bình lặng.
Trong lòng Ôn Chước bỗng cảm thấy thật bất công. Rõ ràng lúc nãy cô còn bị người ta truy đuổi, thế mà nhiệm vụ đơn của Giang Gia Ngôn lại có vẻ vừa đơn giản, vừa an toàn.
Nhưng cô không nói ra, thay vào đó, cô bước tới đứng cạnh Giang Gia Ngôn, nhìn chiếc máy ảnh đang từ từ đẩy ra một tấm ảnh. Trong khi đó, trên tay cậu vẫn còn hai tấm nữa đang dần hiện hình.
“Đơn giản lắm hả?” Ôn Chước hỏi với chút không cam lòng.
Giang Gia Ngôn khẽ cười: “Cậu muốn thử không? Cậu có biết trong căn phòng đó có gì không?”
Ôn Chước ngẩng đầu nhìn cậu, dù không hỏi thành lời nhưng cô vẫn mong Giang Gia Ngôn sẽ nói tiếp.
Thế nhưng Giang Gia Ngôn lại không làm vậy. Cậu cầm những tấm ảnh đi một vòng quanh phòng, và rất nhanh sau đó đã tìm thấy lối đi dẫn đến khu vực tiếp theo. Cùng lúc đó, nội dung trên những tấm ảnh cũng dần hiện ra rõ nét.
Ôn Chước ghé sát lại xem. Một tấm chụp hình ảnh những món văn phòng phẩm được sắp xếp trên bàn, một tấm chụp ngọn lửa sắp tàn tạo thành hình thù từ tro bụi, và tấm còn lại là dòng chữ kỳ lạ được viết bằng dung dịch màu đỏ trên gương. Đặc biệt, ở góc dưới bên trái của tấm gương dường như còn phản chiếu một khuôn mặt vô cùng dữ tợn.
Sau khi xem kỹ cả ba tấm ảnh, Ôn Chước thầm nghĩ căn phòng mà Giang Gia Ngôn vừa đến chắc chắn cũng đáng sợ không kém, vậy mà cậu không hề la một tiếng, vẫn bình tĩnh chụp lại những tấm ảnh này rồi quay về.
Cậu quả là một người rất lợi hại.
Giang Gia Ngôn nghiên cứu ổ khóa của màn chơi một lúc, sau đó lại cầm những tấm ảnh lên, so đi tính lại rồi ghép chúng thành một hình thù kỳ lạ. Tiếp đến, cậu xếp lại hình tương ứng trên ổ khóa, dễ dàng mở được nó và đẩy ra một lối đi chỉ cao bằng nửa người.
Cậu quay đầu lại, nói với Ôn Chước: “Đi thôi.”
Ôn Chước ừ một tiếng rồi lập tức bước về phía trước, nhưng vì thiếu một chiếc giày nên dáng đi của cô trông rất kỳ quặc, Giang Gia Ngôn liền nhận ra ngay.
“Giày của cậu đâu rồi?” Cậu hỏi.
“Bị rơi lúc làm nhiệm vụ đơn rồi.” Ôn Chước thành thật trả lời.
“Sao không quay lại tìm?”
Ôn Chước lắc đầu, cô không dám ra ngoài nữa, sợ người lúc nãy đuổi theo sẽ bắt cô đi mất.
Giang Gia Ngôn định mở cửa, có lẽ là muốn ra ngoài tìm giày giúp cô, nhưng không biết từ lúc nào cánh cửa đã bị khóa lại. Giọng nói từ bộ đàm lại vang lên: “Tất cả vật dụng sẽ được trả lại sau khi trò chơi kết thúc, mời người chơi tiếp tục đi về phía trước.”
Sàn nhà ở đây vốn rất nhẵn và sạch sẽ, cho nên dù không có giày cũng không ảnh hưởng gì, cùng lắm là lòng bàn chân hơi lạnh một chút mà thôi.