Nghĩ rằng nếu chỉ để một mình Giang Gia Ngôn tìm cách thoát ra thì e là không đủ thời gian, Ôn Chước suy nghĩ một lát, rồi cũng giơ hai tay lên, bắt đầu mò mẫm di chuyển trong bóng tối.
Thế là cô và Giang Gia Ngôn chia nhau ra, người bên trái, người bên phải. Nhưng vì Ôn Chước không có gì để chiếu sáng, nên cô gần như chỉ có thể dựa vào đôi tay để dò dẫm từng chút một. May mà căn phòng không lớn, nên chẳng mấy chốc cô đã mò đến được mép cửa.
Trước khi đèn tắt, Ôn Chước đã quan sát kỹ khu vực này, cô nhớ rằng trên bức tường phía sau cánh cửa có treo một con nhện đồ chơi. Cô thử đưa tay lên sờ, và quả nhiên chạm phải một vật gì đó mềm mềm, đầy lông.
Vừa chạm vào, thứ đó liền rơi xuống, sượt qua cánh tay Ôn Chước rồi rơi hẳn xuống đất.
Ôn Chước tưởng mình vô ý làm rơi con đồ chơi, bèn ngồi xổm xuống mò. Ai ngờ vừa chạm vào nó, đôi mắt con nhện đột nhiên phát sáng, tám cái chân bắt đầu chuyển động một cách máy móc, kèm theo tiếng "xì xì" ghê rợn. Sự việc xảy ra quá đột ngột, Ôn Chước sợ đến mức hét toáng lên, lập tức ngã phịch xuống đất, ngồi bệt trên sàn.
"Sao thế?" Giọng của Giang Gia Ngôn vang lên từ phía sau.
Ôn Chước lúc này mới nhận ra mình bị một con đồ chơi dọa cho hết hồn, cô có chút ngại ngùng nói: "Nó... nó tự dưng động đậy."
Giang Gia Ngôn ngồi xổm xuống, khoảng cách giữa hai người lập tức được kéo lại gần, gần như vai kề vai. Chiếc đèn pin nhỏ phát ra ánh sáng yếu ớt trong tay cậu cũng chiếu tới, rọi thẳng lên con nhện đồ chơi xấu xí.
Giang Gia Ngôn nhoài người về phía trước, hơi thở của cậu phả vào bên tai Ôn Chước, khiến vành tai cô ngưa ngứa, và lòng cũng ngứa ngáy theo.
Chỉ thấy cậu đưa tay sờ lên người con đồ chơi, tìm thấy một cái nút, rồi ấn nhẹ một cái. Ngay lập tức, từ miệng con nhện liền "phụt" một tiếng bật ra một thứ gì đó, rơi trúng ngay mặt Ôn Chước.
Cô "Ái da" một tiếng, vội giơ tay lên đỡ, mới phát hiện ra đó là một vật gì đó mềm như cục bông.
Giang Gia Ngôn ghé sát lại, nhẹ giọng nói: "Mở ra xem thử đi."
Ôn Chước cảm nhận được hơi nóng truyền đến từ bên má, đó là hơi ấm tỏa ra từ người Giang Gia Ngôn.
"Ờ, ờ." Ôn Chước bắt đầu lắp bắp.
Cậu dựa vào gần quá rồi, cho dù chẳng làm gì cả, cũng đủ khiến Ôn Chước có chút bối rối luống cuống.
Trong căn phòng kín là một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Bấy giờ, bên tai Ôn Chước chỉ còn văng vẳng tiếng thở đều đặn của Giang Gia Ngôn và nhịp tim đập loạn xạ của chính mình.
Cô cố gắng trấn tĩnh lại rồi cẩn thận gỡ cục bông gòn ra. Hóa ra, bên trong là một viên nang vỏ nhựa mềm, sau khi mở ra liền thấy một mảnh giấy nhỏ ở giữa.
Giang Gia Ngôn cầm lấy mảnh giấy, vừa mở ra thì trên đó hiện ra rành rành một bài toán.
"..." Ôn Chước chỉ ghé đầu qua liếc một cái rồi lại lặng lẽ rụt về.
Trong lòng cô thầm nghĩ, cái màn chơi này không thể nào chỉ được xếp vào mức "kinh dị nhẹ" được, ít nhất cũng phải là "kinh dị vừa".
"Đáp án chắc là nằm ở đây rồi." Giang Gia Ngôn vừa nói vừa dùng đèn pin soi, đọc kỹ đề bài một lượt rồi nhẩm tính trong đầu. Chỉ một lát sau, cậu đã có đáp án: "785."
Ôn Chước hiểu ý ngay, cô đứng dậy đi tới bên cửa, quả nhiên thấy một ổ khóa mật mã treo ở đó. Cô liền bấm đúng dãy số mà Giang Gia Ngôn vừa đọc, sau đó nhấn nút trên ổ khóa, và nó mở ra.
Cô quay đầu nhìn lên bức tường, đồng hồ đã dừng lại, vẫn còn dư hai phút.
Xem ra, cửa đầu tiên vẫn còn khá dễ dàng.
Sau khi ra khỏi phòng là một hành lang. Ánh sáng trong hành lang vô cùng mờ ảo, chỉ đủ để nhìn rõ con đường ngay dưới chân, còn phía trước là một mảng tối đen như mực.
Ôn Chước bất giác đi ra sau lưng Giang Gia Ngôn, rụt rè ló nửa người ra nhìn về phía trước, thỉnh thoảng còn cảnh giác liếc nhìn về phía sau.
Chẳng mấy chốc, họ đã đến căn phòng tiếp theo. Tiếng bộ đàm lại vang lên, yêu cầu Ôn Chước đóng cửa lại.
Ôn Chước làm theo lời, đóng cửa lại. Cả căn phòng lúc này chỉ có một ngọn đèn đỏ nhỏ đang sáng, tạo nên một bầu không khí vô cùng đáng sợ. Cô vội tiến lại gần Giang Gia Ngôn, đứng sát bên cạnh cậu.
"Tiếp theo là nhiệm vụ cá nhân." giọng nói từ bộ đàm vang lên. "Vì lúc rời đi các bạn đã bỏ quên đồ trong tủ ở ký túc xá của Anna, nên bây giờ cần một người quay lại đó để lấy đồ. Các bạn có thể tự quyết định ai sẽ đi, người còn lại sẽ làm nhiệm vụ cá nhân tiếp theo."
Giang Gia Ngôn liếc nhìn Ôn Chước rồi hỏi cô: "Cậu muốn làm nhiệm vụ này hay nhiệm vụ sau?"
Ôn Chước suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng trả lời: "Tôi làm cái này."
Thế là, Giang Gia Ngôn đưa cho cô chiếc đèn pin nhỏ.
Ôn Chước nhận lấy đèn pin, sau đó đứng ở cửa cẩn thận lên kế hoạch cho hành động của mình.
Con đường này cô vừa mới đi qua một lần, chỉ là một hành lang thẳng tắp và không dài lắm. Chỉ cần mở cửa chạy ngược về, lấy đồ trong tủ ra rồi chạy trở lại là được, đây quả là một nhiệm vụ rất đơn giản.
Cô nhẩm lại kế hoạch trong đầu vài lần, rồi kéo cửa ra, nhanh như chớp chạy về phía căn phòng ban nãy. Khi đẩy cửa bước vào, căn phòng không còn tối đen như trước mà có một ngọn đèn nhỏ le lói, vì vậy Ôn Chước có thể nhìn thấy ngay chiếc tủ.