Chương 27: Cô muốn về

Vì mắc bệnh tâm lý, nên tâm trạng của Ôn Chước không được ổn định.

Đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực, một khi đã nhen nhóm thì sẽ bùng lên không thể kiểm soát nổi.

Sự đối lập rõ rệt này khiến cô nảy sinh tâm lý tự ti.

Bởi vậy, tâm trạng của cô nhanh chóng tụt dốc. Dù cho trước đó cô đã chơi rất vui vẻ, nhưng giờ đây cô vẫn bắt đầu hối hận vì đã đồng ý đi chơi, hối hận vì đã không từ chối lời mời của Phạm Ỷ Vân.

Ôn Chước vốn không phải là người giỏi che giấu cảm xúc, cô cúi đầu bước ra khỏi nhà vệ sinh, rồi đứng nép bên cạnh Phạm Ỷ Vân.

"Tớ muốn về." Cô khẽ nói với Phạm Ỷ Vân.

Phạm Ỷ Vân sững người, nhận ra tâm trạng của cô có gì đó không ổn, bèn ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: "Ôn Chước, cậu sao vậy? Sao đột nhiên lại muốn về? Có chuyện gì gấp à?"

Những ngón tay của Ôn Chước bấu chặt vào quai bình nước, cảm thấy bản thân thật tệ hại vì đã làm mọi người mất hứng. Mắt cô dán chặt xuống đất, lí nhí: "Các cậu cứ đi chơi đi, tớ về trước đây."

Phạm Ỷ Vân hỏi: "Vậy để tớ về cùng cậu nhé?"

"Không cần đâu." Ôn Chước vội từ chối, lòng cô nặng trĩu.

Cô không muốn làm phiền bất kỳ ai, chỉ là những cảm xúc tiêu cực đang lan ra quá nhanh, khiến cô theo bản năng muốn trốn khỏi chốn ồn ào này, muốn mau chóng về nhà để tự mình từ từ bình ổn lại.

Phạm Ỷ Vân nhìn cô, giọng dịu dàng: "Cậu sao thế? Nói cho tớ biết được không, tớ sẽ giúp cậu mà."

Trong một thoáng, Ôn Chước đã dao động.

Thế nhưng, bất chợt, bên tai cô lại văng vẳng những lời nói chói tai ngày trước.

"Cậu đúng là đồ lập dị, lại còn thủy tinh tâm, bị bệnh tâm lý cũng là phải thôi."

"Đừng nói vậy chứ, bệnh tâm lý đâu có dễ mắc thế, cậu ta chỉ làm màu thôi."

"Bệnh tâm lý gì chứ, toàn là viện cớ, giả vờ cũng giỏi thật."

Đó là những lời đáp lại mà cô nhận được khi chủ động thú nhận mình mắc bệnh tâm lý.

Cũng kể từ lần đó, Ôn Chước không bao giờ còn đủ can đảm để nhắc đến bệnh tình của mình với bất kỳ ai nữa.

"Có chuyện gì vậy?" Phí Dương thấy hai người họ đứng yên không đi, bèn quay lại hỏi.

Phạm Ỷ Vân không nhận được câu trả lời từ Ôn Chước, nhưng cũng không bận tâm. Cô ấy nắm lấy tay bạn mình, nói: "Tớ vừa nghe điện thoại, đột nhiên có chút việc gấp cần về, đúng lúc Ôn Chước cũng chơi mệt rồi. Các cậu cứ đi chơi trước đi, tớ và cậu ấy ra ngoài cùng nhau."

"Hả?" Phí Dương lập tức lộ vẻ tiếc nuối, cố gắng níu kéo: "Đừng mà, có chuyện gì gấp thế, không gác lại được à? Khó khăn lắm mới được đi chơi chung mà."

Phạm Ỷ Vân đang định nói thì Tất Đồng cũng nhận ra tình hình bên này, bèn đi tới hỏi han.

Tình huống mà Ôn Chước sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra. Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của Giang Gia Ngôn. Cậu dừng bước, quay đầu lại: "Chuyện gì vậy?"

Chưa kịp ngăn cản, Tất Đồng đã quay đầu lại gọi lớn: "Ôn Chước và Phạm Ỷ Vân muốn về nhà."

Bốn người phía trước đều lộ vẻ ngạc nhiên.

Giang Gia Ngôn suy nghĩ một lát rồi quay người bước lại.

Dụ Hàm có lẽ đã thấy Từ Bội Minh nói chuyện với Ôn Chước trong nhà vệ sinh, cô ấy ghé sát vào Từ Bội Minh, khẽ hỏi: "Lúc nãy cậu nói gì với cậu ấy thế?"

"Tôi có nói gì đâu, ai biết cậu ta bị làm sao." sắc mặt Từ Bội Mính lập tức trở nên khó coi. Cô ta không ngờ chỉ nói với Ôn Chước vài câu mà ra ngoài cô đã đòi về nhà ngay.

Ở phía bên này, Ôn Chước cũng chẳng dễ chịu gì. Tâm trạng của cô vốn đã không ổn định, nay lại đột nhiên bị mấy người cùng lúc chú ý. Cảm giác bị mọi người vây quanh làm trung tâm một khi đã hình thành, trạng thái của cô lại càng trở nên tồi tệ, khiến cô không kìm được mà căng thẳng, lưng túa ra một lớp mồ hôi lạnh.

Cô lùi lại hai bước, trông như thể sắp quay đầu bỏ chạy bất cứ lúc nào, nhưng vẫn dùng chút lý trí còn sót lại để kìm nén những cảm xúc đang chực chờ vỡ òa.

"Các cậu cứ đi trước đi." Giang Gia Ngôn đã đi đến bên cạnh mấy người, nói với Tất Đồng: "Đi thẳng về phía trước có một khu trò chơi thoát khỏi mật thất, cậu dẫn mọi người đến đó đợi trước đi."

Tất Đồng có chút không vui: "Nhưng mà Ôn Chước..."

Giang Gia Ngôn khẽ lắc đầu, nói: "Để tôi nói chuyện với cậu ấy, các cậu đừng bận tâm nữa."

Phạm Ỷ Vân quay đầu nhìn Ôn Chước một cái, sau đó kéo tay Phí Dương, nhẹ giọng nói: "Vậy chúng ta đi trước nhé."

Phí Dương cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn, bèn choàng tay qua cổ Tất Đồng, cười nói rồi kéo người đi. Rất nhanh sau đó, chỉ còn lại Ôn Chước và Giang Gia Ngôn đứng đối diện nhau.