Trong lòng Ôn Chước dâng lên một cảm giác vui vẻ vì được quan tâm chăm sóc. Cô và Phạm Ỷ Vân tay trong tay đi mua phiếu Coca, mười lăm tệ một phiếu, chỉ cần cầm phiếu là có thể liên tục rót đầy ở các quầy hàng trong công viên.
"Tất Đồng." Phí Dương đi mấy bước đuổi kịp tốp trước, rồi nói với họ: "Chúng ta đi chậm lại chút đi."
Nghe vậy, mấy người đồng loạt quay đầu lại, thì thấy phía sau đã thiếu mất hai người.
Tất Đồng hỏi ngay: "Họ đâu rồi?"
"Đi mua đồ rồi." Phí Dương tiện tay chỉ một cái, mấy người liền quay đầu nhìn, thấy ở phía cửa hàng ngoài trời đông nghịt người, Ôn Chước đang giơ bình nước của mình lên, còn Phạm Ỷ Vân thì cầm một xiên kẹo bông gòn vừa mới nướng.
Ôn Chước vốn không cao, phía trước lại có hai người đàn ông cao to đứng chắn hết cả người cô. Thế là cô đành phải nhón chân lên, cố gắng giơ cao bình nước của mình lên lắc lắc. Mãi đến khi nhân viên bán hàng nhìn thấy, hai người đàn ông phía trước mới chịu nhường đường, để cô có thể rót đầy Coca vào bình.
Ôn Chước là một cô gái rất đáng yêu, từ ngoại hình cho đến cả hành vi cử chỉ.
Sự đáng yêu này, trong mắt một số người có lẽ là “trẻ con”, “ngây ngô”, nhưng với những người khác, đó lại là một nét cực kỳ đáng mến và tốt đẹp.
"Cậu ấy đáng yêu thật sự." Tất Đồng cười ngây ngô nói với Phí Dương.
Phí Dương nghiêng đầu nhìn cậu bạn, trêu chọc: "Lớp phó à, cậu che giấu một chút đi chứ."
Bốn người đi phía trước cũng bắt đầu bàn tán.
Bùi Hạ Tùng nheo mắt đánh giá Ôn Chước: "Cô bạn này tên gì thế? Sao trước đây chưa từng thấy ở lớp 17 nhỉ?"
Từ Bội Minh nói: "Tôi hình như có nhớ cậu ấy, lần hội thao trước lúc tôi đi đưa nước cho Giang Gia Ngôn... có phải là người bị ngã lúc đó không?"
Dụ Hàm tiếp lời: "Hình như là học sinh mới chuyển đến lớp 17 học kỳ này thì phải."
"Hèn gì trước đây chưa từng gặp."
"Ở lớp 17 người cậu không quen đâu chỉ có một mình cậu ấy, đừng nói cứ như thể cậu thân với lớp 17 lắm vậy." Giang Gia Ngôn đột nhiên lên tiếng, liếc Bùi Hạ Tùng một cái: "Lại có ý đồ gì đây?"
Bùi Hạ Tùng "chậc" một tiếng: "Cậu nói gì thế, tôi chỉ hỏi một chút thôi mà."
Giang Gia Ngôn nhìn Ôn Chước xách bình nước chứa đầy Coca đi tới, rồi quay đầu đi thẳng về phía trước: "Bớt hỏi lại đi."
Thái độ của cậu rất bình thản, giọng điệu cũng chẳng mang theo cảm xúc rõ rệt nào, vậy mà lại khiến cả Từ Bội Minh và Tất Đồng phải đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Giang Gia Ngôn đi ở phía trước, những người còn lại cũng lần lượt nối bước theo sau. Trong khoảnh khắc, mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng.
Tiếp đó, cả nhóm bắt đầu chơi các trò trong công viên. Ôn Chước chỉ tham gia những trò mà trẻ em cũng có thể chơi được như vòng quay ngựa gỗ hay tách trà xoay vòng. Còn những trò cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc hay tháp rơi tự do, cô đều giữ khoảng cách.
Dù công viên rất đông người, nhưng vì khuôn viên vô cùng rộng lớn với vô vàn trò chơi, nên việc xếp hàng ở mỗi khu cũng không mất quá nhiều thời gian.
Phần lớn thời gian, Ôn Chước chỉ ôm bình nước đứng ở một bên chờ đợi. Cô nhìn họ được đưa lên độ cao mấy chục mét rồi lại rơi xuống, trong lòng kinh ngạc không thôi. Nhưng khi nghe những tiếng la hét thất thanh đó, cô cũng cảm thấy có chút đáng sợ.
Đúng như lời Phạm Ỷ Vân đã nói, cô vốn không thể uống hết nhiều Coca như vậy. Mới uống được nửa bình là đã ngán, mà mang theo bên người vừa nặng vừa mỏi. Nhân lúc mấy cô bạn vào nhà vệ sinh, nàng đã lén đổ hết phần Coca còn lại đi.
“Sao thế? Không ngon à?” Từ Bội Minh đang rửa tay ở bên cạnh, chủ động bắt chuyện với Ôn Chước.
Suốt cả chặng đường, Ôn Chước chưa từng nói với cô ấy một lời nào, nên khi đột nhiên bị bắt chuyện, cô có chút không tự nhiên, bèn đáp lại: “Tôi… tôi no rồi.”
Từ Bội Minh nói: “Vậy thì vé của cậu chẳng phải là lãng phí rồi sao? Cho tôimượn được không?”
“Không được.” Ôn Chước buột miệng nói, nhưng khi thấy vẻ mặt ngẩn ra của Từ Bội Minh, cô lại vội vàng giải thích: “Đây là vé điện tử, cần phải quét khuôn mặt, người khác không dùng được đâu.”
“Vậy à.” Từ Bội Minh lấy hộp phấn trong túi xách ra, bắt đầu dặm lại lớp trang điểm, rồi như thể bâng quơ hỏi: “Cậu có thân với Giang Gia Ngôn không? Sao tôi thấy suốt cả buổi hai người chẳng nói với nhau câu nào thế?”
“Là bạn học thôi.” Ôn Chước đáp, rồi ngẫm lại, hôm nay hình như cô thật sự chưa nói với Giang Gia Ngôn câu nào.
“Tôi, cậu ấy và cả Bùi Hạ Tùng nữa, đều là bạn bè quen biết từ nhỏ.” Từ Bội Minh lại lấy son ra, mím đôi môi hồng căng mọng, rồi quay sang cười rạng rỡ với Ôn Chước: “Tôi có xinh không?”
Ôn Chước thành thật gật đầu.
Từ Bội Minh bật cười, nhưng rồi lại thở dài: “Thế mà một người xinh đẹp như tôi đây, theo đuổi mãi cũng không được Giang Gia Ngôn. Thật tò mò không biết sau này người cậu ấy thích sẽ là người như thế nào.”
Ôn Chước phản ứng chậm mất nửa nhịp, một lúc sau mới hiểu ra rằng, Từ Bội Minh đang thẳng thắn thừa nhận rằng cô ấy thích Giang Gia Ngôn.
Rõ ràng đối phương nói ra một cách quang minh chính đại như vậy, mà Ôn Chước lại có cảm giác như mình vừa vô tình nghe trộm được bí mật của người khác, tim bất giác đập nhanh hơn.
Nàng ngẩn ngơ nhìn Từ Bội Minh bước ra ngoài, trong lòng bỗng có chút bối rối.
Thích.
Gần đây, Ôn Chước đã bắt đầu dần dần thấu hiểu ý nghĩa của từ này.
Nó thể hiện ở việc mỗi khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi của trường, cô lại luôn muốn mua một chai sữa ngọt.
Hay trong những khoảnh khắc lơ đãng trên lớp, cô lại không kìm được mà viết tên Giang Gia Ngôn lên sách vở.
Còn có những buổi trưa yên tĩnh, cô chống cằm, ánh mắt lại vô thức dừng trên người Giang Gia Ngôn. Và cả khung chat và trang cá nhân của cậu, những thứ liên tục được cô nhấn mở nhưng chưa bao giờ có sự thay đổi.
Cô bắt đầu hiểu được những bản tình ca, hiểu được những lời yêu đương sến súa. Cô đã hiểu được những biểu hiện cụ thể của việc thích một người.
Nàng biết, mình cũng giống như Từ Bội Minh, đều thích Giang Gia Ngôn.
Nhưng tình cảm của Từ Bội Minh là sự thẳng thắn và nồng nhiệt. Cô ấy đứng bên cạnh Giang Gia Ngôn, cười nói với cậu, đường hoàng tiến lại gần cậu.
Còn Ôn Chước.
Ôn Chước chỉ cầm chai sữa ngọt lên rồi lại đặt xuống. Ánh mắt vừa dừng trên người cậu đã vội vàng dời đi. Trang giấy viết tên cậu lại bị xé đi, vứt vào thùng rác. Liên tục mở khung chat nhưng không bao giờ gửi đi một tin nhắn, và càng không bao giờ nhấn thích bài đăng của cậu.
Cô sẽ không bao giờ chủ động để lại dấu vết trong thế giới của người khác.
Ôn Chước trước sau vẫn luôn lặng lẽ, âm thầm, ở một góc mà không một ai để ý tới, lặng lẽ rung động.