Chương 25: Mua Coca

Giang Gia Ngôn cũng đến rồi, mong ước của Ôn Chước cuối cùng cũng không thành công cốc.

Cô bước chậm lại, khuôn mặt hơi ửng hồng vì vừa chạy bộ và bị ánh nắng gay gắt chiếu vào. Cô đi đến trước mặt Phạm Ỷ Vân, mỉm cười nói: "Chào buổi chiều nhé."

Phạm Ỷ Vân chào lại cô, rồi hỏi: "Cậu có mang theo chứng minh thư không?"

Ôn Chước gật đầu, theo phản xạ đưa tay sờ vào chiếc túi lớn trước ngực của chiếc quần yếm, chứng minh thư được để ở đó.

"Lúc soát vé chỉ cần đưa chứng minh thư là được rồi." Phạm Ỷ Vân kéo tay cô, đưa cô tiến lên hai bước: "Cậu đứng vào dưới bóng cây đi, đừng để bị nắng, còn hai người nữa chưa đến, chúng ta đợi họ một chút."

Ôn Chước nghiêng đầu, thấy dưới bóng cây ngoài Giang Gia Ngôn ra còn có lớp phó Tất Đồng, và thêm một bạn nam lạ mặt.

Cậu ta đứng cùng Giang Gia Ngôn, khoảng cách giữa hai người rất gần, đang nghiêng đầu nói chuyện với Giang Gia Ngôn.

Giang Gia Ngôn vừa nghịch điện thoại vừa nghe, thỉnh thoảng đáp lại cậu ta vài câu, khóe miệng luôn nở một nụ cười nhẹ, dáng vẻ trông rất thoải mái, xem ra quan hệ với cậu bạn kia rất tốt.

Người này không phải là người của lớp 17, Ôn Chước lặng lẽ đánh giá cậu ta.

Cậu bạn kia cũng nhận ra ánh mắt của cô, bèn quay đầu nhìn lại, trên mặt mang theo nụ cười trêu chọc, không chút khách khí nói với Ôn Chước: "Sao lại nhìn trộm tôi thế, có phải muốn xin Wechat của tôi không?"

Ôn Chước giật nảy mình, vội vàng lắc đầu, rồi dời tầm mắt đi chỗ khác.

Giang Gia Ngôn liếc nhìn cô một cái, rồi nói: "Lại chẳng phải mùa xuân, sao cậu cứ thấy ai là lại xòe đuôi thế?"

Cậu bạn kia phá lên cười ha hả, chẳng hề để tâm.

Ôn Chước đến gần Phạm Ỷ Vân, khẽ hỏi: "Người này là ai vậy?"

"Tên là Bùi Hạ Tùng, là bạn của Giang Gia Ngôn, học lớp 2." Phạm Ỷ Vân hiển nhiên cũng không thân với cậu ta, chỉ giới thiệu qua loa, rồi lại quay đầu hỏi Tất Đồng: "Lớp phó, hỏi xem họ đến đâu rồi, giục một chút đi, chúng ta vào sớm một chút."

Đúng lúc này, Phí Dương cầm hai ly trà sữa đi tới, nhìn thấy Ôn Chước liền thuận tay đưa một ly cho cô: "Không biết cậu thích vị gì, nên mình gọi loại bảy phần đường."

Ôn Chước liền xua tay: "Mình không uống đâu, mình có mang theo bình nước rồi."

"Nhưng bình nước của cậu rỗng mà." Phí Dương thắc mắc.

"Đúng vậy," Ôn Chước nói: "Mình định đựng Coca vào đó."

Cô rất ít khi uống đồ uống có ga, nhưng thỉnh thoảng sẽ uống Coca cho đỡ thèm. Lần này cô đặc biệt mang theo một chiếc bình rỗng, chính là để đựng Coca uống.

Hiếm có ai vì muốn uống Coca mà lại tự mình mang theo một chiếc bình rỗng. Vẻ mặt trang trọng nghiêm túc này của cô khiến mấy người không nhịn được cười.

Tất Đồng nói: "Vậy bây giờ tôi đi mua cho cậu nhé?"

"Cảm ơn, nhưng không cần đâu." Ôn Chước hiển nhiên đã có kế hoạch của riêng mình: "Sau khi vào trong tôi sẽ mua một loại vé, có thể châm thêm nước liên tục."

Phạm Ỷ Vân kinh ngạc: "Cậu có thể uống được nhiều Coca như vậy sao?"

Ôn Chước không chắc chắn lắm: "Chắc là được."

Phạm Ỷ Vân thấy dáng vẻ của cô khá kiên quyết, nên không lên tiếng khuyên nữa, chỉ cầm lấy chiếc bình nước nhỏ của cô khen vài câu rồi không nói gì thêm.

Lại đợi thêm khoảng mười phút, hai người còn lại mới đủng đỉnh đến nơi.

Tất Đồng gọi điện thoại cho một trong hai người, phải mất một lúc mới giúp họ tìm được vị trí mọi người đang đợi.

Sau khi cô gái kia đến, mặt hơi ửng hồng xin lỗi vì đã đến muộn, Tất Đồng mỉm cười nói không sao.

Trong lúc mấy người chào hỏi nhau, Ôn Chước đánh giá những người mới đến.

Trong hai cô gái, có một người trông vô cùng xinh đẹp, thuộc kiểu vừa nhìn đã thấy kinh diễm.

Mái tóc đen dài của cô ấy được uốn xoăn rất thời trang, buộc kiểu nửa củ tỏi, trên đầu còn có một chiếc kẹp tóc hình nơ rất lớn. Trên mặt cô ấy cũng trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, mặc một chiếc váy ngắn phong cách học đường, đôi tất chân màu đen càng làm nổi bật đôi chân thon dài.

Cô ấy đang ở giai đoạn giao thoa giữa một thiếu nữ và một người phụ nữ trưởng thành.

Giang Gia Ngôn thấy mọi người đã đến đủ, liền cất điện thoại đi và đứng thẳng người dậy.

"Giang Gia Ngôn, có nhớ tôi không?" Cô gái kia tinh nghịch nhảy một bước nhỏ, đến bên cạnh Giang Gia Ngôn, chen vào Bùi Hạ Tùng một cái.

"Từ Bội Minh, có phải là trọng sắc khinh bạn không hả? Vừa thấy Gia Ngôn nhà chúng ta là chân đi không nổi nữa rồi à?" Bùi Hạ Tùng lập tức nói đùa châm chọc cô ấy.

Cô bạn tên Từ Bội Minh bị trêu đến đỏ cả mặt, bèn giơ nắm đấm lên dọa đánh cậu bạn kia.

Lũ thanh niên trai gái hễ tụ tập cùng nhau là y như rằng sẽ rất dễ dàng nô đùa ầm ĩ. Dù cho trong số họ có những người không quen thân, nhưng chỉ cần trò chuyện vài câu là đã có thể chơi chung với nhau.

Nhưng Ôn Chước thì không được. Cô rất khó hòa nhập với người khác, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt ai, vì vậy, cô chỉ có thể lẳng lặng đứng một bên quan sát.

Mấy người đùa giỡn vài câu, giới thiệu làm quen với nhau, rồi cùng nhau đi về phía cổng soát vé.

Đoàn người tám người, dần dần tách thành hai tốp.

Giang Gia Ngôn, Bùi Hạ Tùng, Từ Bội Minh và một cô bạn không rõ tên khác đi ở phía trước.

Trong khi đó, Ôn Chước, Phạm Ỷ Vân, Phí Dương và Tất Đồng lại đi chậm hơn một chút ở phía sau. Về cơ bản, họ đi thành hàng hai người, đội hình khá lỏng lẻo.

"Cô bạn đi đằng trước chính là hoa khôi lớp 2 đấy, cậu còn nhớ lần trước tớ kể về người đã đưa nước cho Giang Gia Ngôn ở hội thao năm ngoái, kết quả bị chủ nhiệm lớp gọi lên nói chuyện không? Chính là cậu ấy đó." Phạm Ỷ Vân ghé sát vào tai Ôn Chước thì thầm.

Ôn Chước biết bạn mình đang nói về Từ Bội Minh, liền hỏi: "Vậy cô bạn còn lại tên là gì thế?"

"Hình như tên là Dụ Hàm, tớ không thân với cậu ấy lắm." Phạm Ỷ Vân đáp.

Ôn Chước "ồ" một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Vì là cuối tuần nên công viên giải trí rất đông người, qua lại phần lớn đều là các bạn trẻ. Ôn Chước đứng sát bên cạnh Phạm Ỷ Vân, khoảng cách không quá ba bước chân, vì cô rất sợ bị lạc trong biển người.

Cô từng đến công viên giải trí ở thành phố Tùng rồi, nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước, khi cô vẫn chưa đổ bệnh.

Ôn Chước dễ dàng tìm thấy nơi bán đồ ăn vặt và Coca. Cô nhìn mấy người đang đi phía trước, rồi quay sang nói với Phạm Ỷ Vân: "Cậu có thể đứng đây đợi tớ một lát được không? Tớ đi mua phiếu Coca."

"Phí Dương, cậu cứ đi trước với mọi người đi, tôi đi cùng cậu ấy, sẽ đuổi theo ngay." Vừa nói, Phạm Ỷ Vân vừa nắm lấy tay cô.