Lúc ăn thịt nướng cô cũng lơ đễnh, chỉ mong mau chóng ăn xong về nhà, về đến nhà lại vội vàng đi lấy điện thoại, quả nhiên nhìn thấy lời mời kết bạn của Giang Gia Ngôn.
Avatar của cậu chính là con chó lớn màu trắng tuyết mà hôm đó cậu dắt, còn có một bàn tay đang véo một bên tai của nó, biệt danh là Giang Ý Hành.
Biệt danh WeChat của Giang Gia Ngôn tại sao lại là Giang Ý Hành?
Ôn Chước ngơ ngác đồng ý lời mời kết bạn, nhìn khung chat hiện ra, trong lòng lập tức căng thẳng, ngón tay cầm điện thoại cũng dần dùng sức hơn.
Cô lựa chọn trong kho biểu cảm của mình, nhưng lại không biết nên chủ động chào hỏi như thế nào.
Lựa chọn hồi lâu, dường như cũng đã bỏ lỡ thời điểm chào hỏi, gửi tin nhắn nữa thì lại có vẻ cố ý.
Ôn Chước chán nản cúi đầu, nhìn giao diện trò chuyện trống rỗng, cuối cùng tắt điện thoại.
Giang Gia Ngôn cũng không hề nhắn tin cho cô, dường như chỉ đơn giản là kết bạn mà thôi, không có diễn biến gì thêm.
Kỳ thi giữa kỳ kéo dài hai ngày, sau khi thi xong là cuối tuần, có thể tha hồ ngủ nướng ở nhà.
Ôn Chước cảm thấy mình làm bài khá tốt, đặc biệt là môn Sinh học, cô rất tự tin sẽ qua môn nên đã tự thưởng cho mình chơi điện thoại đến mười hai giờ.
Cô ngáp một cái, có chút buồn ngủ, muốn đi ngủ, nhưng ngón tay lại không kiểm soát được mà mở khung chat của Giang Gia Ngôn.
Vẫn là một khoảng trống, vòng bạn bè của cậu cũng ít, chỉ có vài tấm ảnh phong cảnh, mặt trăng hoặc dòng suối, còn có một chiếc cầu vồng bắc ngang qua khe núi.
Ôn Chước lưu lại bức ảnh cầu vồng đó, ma xui quỷ khiến thế nào lại đặt làm hình nền điện thoại.
Cô vừa định tắt điện thoại đi ngủ thì Phạm Ỷ Vân đột nhiên gửi tin nhắn tới.
Phạm Ỷ Vân: [Chiều mai có kế hoạch gì không?]
Ôn Chước: [Không có, ở nhà nghỉ ngơi, sao vậy?]
Phạm Ỷ Vân: [Có muốn đi Happy Valley chơi không, ăn mừng thi cử thuận lợi.]
Ôn Chước: [Còn chưa có kết quả, sao đã bắt đầu ăn mừng rồi?]
Phạm Ỷ Vân: [Ăn mừng trước, đợi có kết quả rồi thì không ăn mừng nổi nữa đâu, tớ còn rủ cả Phí Dương và Tất Đồng nữa.]
Ôn Chước suy nghĩ một chút, không muốn đi lắm.
Cô không thân với Tất Đồng, nhưng Tất Đồng lại là một người trông có vẻ rất nhiệt tình, cậu ta không chỉ một lần chủ động giúp đỡ Ôn Chước, Ôn Chước không quen với kiểu nhiệt tình cố ý này lắm.
Cô đang định từ chối thì thấy Phạm Ỷ Vân lại gửi tin nhắn tới.
Phạm Ỷ Vân: [Giang Gia Ngôn hình như cũng sẽ đến, hiện tại vẫn chưa chắc chắn, chắc sáng mai mới có câu trả lời.]
Ôn Chước ngẩn người, lời từ chối gõ được một nửa liền dừng lại.
Giang Gia Ngôn cũng sẽ đi sao?
Cùng Giang Gia Ngôn đi Happy Valley chơi?
Khi ý nghĩ này nảy ra trong đầu Ôn Chước, suy nghĩ đầu tiên là muốn đi.
Nhưng Giang Gia Ngôn vẫn chưa chắc chắn có đi hay không, nếu bây giờ cô đồng ý, mà Giang Gia Ngôn nói không đi thì sao?
Nhưng nếu không đồng ý, lại có thể bỏ lỡ cơ hội đi chơi cùng cậu.
Ôn Chước do dự hồi lâu, cuối cùng cũng trả lời tin nhắn của Phạm Ỷ Vân.
Ôn Chước: [Vậy tớ cũng đi chơi cùng nhé.]
Vì ngủ muộn, Ôn Chước ngủ đến mười giờ sáng mới tỉnh.
Mắt cô còn chưa mở, theo phản xạ đưa tay tìm điện thoại, sau khi tắt chế độ máy bay, tin nhắn của Phạm Ỷ Vân lập tức hiện ra.
Phạm Ỷ Vân: [Một giờ chiều tập trung ở cổng Happy Valley nhé, bên trong không có gì mới lạ lắm đâu, chúng ta vào chơi nửa ngày là đủ rồi.]
Phạm Ỷ Vân: [Nghe nói bên trong mới mở một phòng thoát hiểm, chắc là vui lắm.]
Phạm Ỷ Vân: [Vẫn chưa dậy à?]
Không thấy tin nhắn mình muốn xem, Ôn Chước mệt mỏi dụi mắt, uể oải trả lời tin nhắn: [Dậy rồi, tớ ăn cơm xong sẽ ra ngoài.]
Cô muốn hỏi Giang Gia Ngôn có đi không, nhưng hỏi như vậy lại có vẻ cô quá cố ý, cuối cùng vẫn từ bỏ, nói chuyện phiếm với Phạm Ỷ Vân vài câu rồi dậy rửa mặt.
Tháng mười một thời tiết trở lạnh, Ôn Chước mặc áo sơ mi trắng và quần yếm bò màu đen. Lâm Hân và Ôn Tông Nguyên biết cô muốn đi chơi với bạn bè đều rất ngạc nhiên.
Lâm Hân còn đích thân tết cho cô hai bím tóc xương cá, trên tóc kẹp chiếc kẹp tóc hình ngôi sao, dặn dò cô chú ý an toàn.
Lúc đi, cô còn lấy thêm một chiếc áo khoác len dệt kim, đeo chiếc bình nước hình con vịt nhỏ trống không lên đường.
Vé là do Phạm Ỷ Vân mua tối qua, cô ấy chỉ mua vé nửa ngày, lại còn được giảm giá hội viên cộng thêm giá sinh viên, nên rẻ hơn khá nhiều.
Ôn Tông Nguyên lái xe đưa cô đến cổng Happy Valley, dặn cô trông chừng đồng hồ của mình, có chuyện gì thì liên lạc ngay.
Ôn Chước ra ngoài không thích mang điện thoại, hoàn toàn dựa vào đồng hồ để liên lạc.
Cô đồng ý rồi vẫy tay chào tạm biệt ba, sau đó gửi tin nhắn thoại cho Phạm Ỷ Vân, nói mình đã đến cổng rồi.
Phạm Ỷ Vân gọi điện thoại WeChat cho cô rất nhanh, miêu tả cho Ôn Chước nơi họ đang đứng.
Cô vừa ngó nghiêng tìm kiếm tấm biển hiệu mà Phạm Ỷ Vân nói, vừa len lỏi trong đám đông.
Đi đến dưới tấm biển hiệu màu sắc khổng lồ, Ôn Chước nhìn thấy mấy người đứng bên gốc cây, Phạm Ỷ Vân cũng vừa hay nhìn thấy cô, nhảy cẫng lên vẫy tay với cô.
Ôn Chước cười chạy lon ton tới, ánh mắt lướt nhanh qua mấy người đó, lập tức nhìn thấy Giang Gia Ngôn nổi bật nhất.
Cậu mặc áo khoác bò màu đen, đeo một chiếc túi đeo ngực màu trắng, đang dựa vào thân cây, cúi đầu nhìn điện thoại.
Ánh nắng vàng óng từ kẽ lá chiếu xuống, lác đác rơi trên người cậu, bị gió thổi liền lăn tròn lộn xộn, những lọn tóc bay phất phơ, để lộ một chút vầng trán trắng nõn mịn màng, càng làm nổi bật gương mặt thanh tú của cậu.
Giang Gia Ngôn trông thật đẹp trai.
Ôn Chước thầm nghĩ.