Chương 22: Thật kỳ lạ

Trước giờ tự học buổi tối, Giang Gia Ngôn đặt mấy quyển vở bài tập lên bàn Ôn Chước, cười nói với cô: "Có gì không hiểu, cứ đến hỏi tôi."

Ôn Chước ngạc nhiên đứng dậy, vội nói: "Cảm ơn, cảm ơn cậu!"

Sau khi cậu đi, Phạm Ỷ Vân chảy nước miếng lại gần, cầm một quyển lên nâng niu: "Đây là vở bài tập của đại thiếu gia sao, trăm nghe không bằng một thấy à."

Phí Dương cũng chen vào, cẩn thận sờ một cái, "Quyển vở này trông có vẻ đắt tiền quá."

"Tầm thường." Phạm Ỷ Vân nói: "Đây là vô giá."

Ôn Chước lấy vở Hóa và Toán ra đưa cho cô ấy và Phí Dương, giữ lại vở Sinh cho mình: "Cậu ấy nói thi xong có thể trả lại."

Phạm Ỷ Vân chắp hai tay lại, cúi đầu lạy cô trên bàn: "Cậu đúng là cứu tinh của bọn tớ! Tớ đã nói cậu đi tìm Giang Gia Ngôn, cậu ấy nhất định sẽ cho cậu mượn mà!"

Ôn Chước đỏ mặt.

Cô cúi đầu che giấu, ấp úng nói: "Ai... ai tìm cậu ấy, cậu ấy cũng sẽ cho mượn thôi."

Phạm Ỷ Vân mỉm cười, nói: "Không, vẫn là cậu lợi hại hơn."

Vở ghi chép của Giang Gia Ngôn không chỉ đơn giản là ghi lại những câu sai, cậu thường làm rất nhiều bài tập ngoại khóa, tìm ra những câu hỏi có điểm kiến thức trùng lặp cao nhất từ các loại đề thi, sách bài tập, sau đó ghi lại vào vở, đồng thời đánh dấu các điểm kiến thức liên quan trong mỗi bài tập, phần lớn thời gian cậu đều làm những việc như vậy.

Trong quyển vở Sinh học mà Ôn Chước nhận được, các dạng bài, điểm kiến thức, phạm vi thi đều được viết rất rõ ràng, cô trực tiếp đối chiếu với vở để ôn tập, mọi việc quả nhiên trở nên đơn giản hơn.

Tối về nhà, cô phát hiện Phạm Ỷ Vân gửi cho cô một tin nhắn.

Là một bức ảnh.

Trong ảnh là ban công nhỏ cuối hành lang lớp học, và hai người.

Một người là Giang Gia Ngôn đang dựa vào lan can, toàn thân thả lỏng, người còn lại là Ôn Chước đang đứng đối diện cậu, hơi cúi đầu.

Phông nền là bầu trời xanh biếc, những đám mây trắng xóa, ánh vàng rực rỡ chiếu xuống, gần như bao trùm lấy thân hình Giang Gia Ngôn, một ít còn rơi trên cánh tay và eo của Ôn Chước.

Gió nhẹ nhàng thổi bay mái tóc mềm mại của hai người, hiệu ứng ánh sáng khiến khuôn mặt cả hai không được rõ nét lắm, bức ảnh đã đóng băng khoảnh khắc đó.

Ôn Chước nhìn bức ảnh này, ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm vào khuôn mặt Giang Gia Ngôn, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp không theo quy luật.

Một cảm xúc kỳ lạ nhanh chóng dâng lên trong lòng, chiếm trọn thế giới nội tâm của cô, mặt cũng nóng bừng lên.

Cô mở đi mở lại bức ảnh để xem, có chút ngại ngùng nhắn tin cho Phạm Ỷ Vân.

Ôn Chước: [Cái này là cậu chụp à?]

Phạm Ỷ Vân: [Ừa, lúc nghỉ trưa tớ thấy cậu đi ra ngoài với học bá, nhìn qua cửa sổ thấy cảnh đẹp quá nên tiện tay chụp một tấm.]

Phạm Ỷ Vân: [Nhưng mà tớ chỉ gửi cho cậu thôi đó, không có gửi lung tung đâu.]

Phạm Ỷ Vân: [Với lại ảnh gốc tớ xóa mất rồi.]

Ôn Chước cũng thấy tấm ảnh này chụp rất đẹp, không chỉ riêng cảnh vật.

Nhưng cô thật sự không biết nên trả lời thế nào, bèn hỏi: [Nếu cậu ấy không thích bị chụp thì sao?]

Phạm Ỷ Vân: [icon ngơ ngác.jpg]

Phạm Ỷ Vân: [Cậu định đưa ảnh cho cậu ấy xem á?]

Ôn Chước: [Không phải.]

Phạm Ỷ Vân: [Vậy thì cậu cứ giữ làm của riêng đi, chỉ cần cậu không nói thì chẳng ai biết đâu, có một tấm ảnh thôi mà.]

Ôn Chước làm xong bài tập, nằm lên giường, không kìm được lại lấy điện thoại ra xem ảnh.

Rõ ràng là một khoảnh khắc tĩnh, vậy mà cô cứ như xem mãi không chán, cứ bấm mở liên tục, ánh mắt tỉ mẩn ngắm nghía gương mặt Giang Gia Ngôn.

Cuối tuần, Ôn Chước tìm một tiệm rửa ảnh, tần ngần hồi lâu ở cửa, nhẩm đi nhẩm lại mấy lần những lời định nói, rồi mới bước vào tiệm nói với chủ quán: "Chào bác, cháu muốn rửa một tấm ảnh."

Kỳ thi giữa kỳ sắp đến, tất cả học sinh đều thu mình lại, chuyên tâm ôn bài.

Môn Sinh học từng khiến Ôn Chước đau đầu nhức óc cuối cùng cũng có cách để trị, khoảng thời gian này cô càng chăm chỉ hơn trước.

Vì chữa bệnh, cô đã bỏ lỡ quá nhiều việc học, lên cấp ba rồi, gánh nặng học tập rất lớn, cô chỉ có thể cố gắng gấp bội để bù đắp lại những phần đã hổng.

Quá trình học tập vốn khô khan nhàm chán. Trước đây, mỗi khi đối mặt với bài tập và kiến thức Sinh học, cô luôn không kìm được mà lơ đễnh, bực bội với những kiến thức cao siêu.

Nhưng bây giờ, nhìn cuốn vở ghi của Giang Gia Ngôn, những kiến thức và đề mục được ghi chép trong đó, những gì cậu tỉ mỉ từng nét từng nét ghi lại, chữ viết ngay ngắn mà đẹp đẽ, bất kể nội dung gì cũng khiến Ôn Chước thấy xem mãi không đủ, hễ rảnh là lại muốn mở ra xem.

Thế là việc học, cũng trở nên bớt nhàm chán hơn.

Thoắt cái đã đến tháng mười một, kỳ thi giữa kỳ đúng hẹn diễn ra. Ôn Chước nhận được phòng thi và số báo danh của mình, theo yêu cầu của giáo viên dọn dẹp bàn ghế trong phòng thi, mang chồng sách nặng trịch về nhà.

Lúc cô đang thu dọn sách vở, Tất Đồng lượn lờ tới gần: "Ôn Chước, đống sách này cậu bê nổi không? Có cần tớ giúp một tay không?"

Ôn Chước đang xếp sách cho ngay ngắn, không ngẩng đầu lên, nói: "Không cần đâu, bố tớ sẽ đến giúp."

Tất Đồng vẫn muốn cố gắng: "Vậy không phải phiền bố cậu quá sao? Để tớ giúp cậu bê ra khỏi trường nhé, sách của tớ mang về rồi."

Ôn Chước ngẩng đầu, vừa chạm phải ánh mắt cậu ta, tai cậu ta đã hơi ửng đỏ.

Ngay sau đó, cậu ta nhìn về phía cuốn vở trong tay Ôn Chước, thắc mắc: "Đây là vở của Giang Gia Ngôn à?"

Ôn Chước gật đầu, theo phản xạ giấu ra sau một chút, rồi lấy sách đè lên cuốn vở. Đúng lúc này, đồng hồ trên cổ tay rung lên, cô cúi xuống nhìn rồi nói: "Bố tớ đến rồi, không làm phiền cậu nữa."

Nhưng Tất Đồng không đi ngay mà đột nhiên hỏi: "Sao Giang Gia Ngôn lại cho cậu mượn vở?"

"Hả?" Ôn Chước không hiểu gì, giải thích: "Hôm đó tớ nói môn Sinh của tớ không qua, muốn nhờ cậu ấy khoanh vùng trọng tâm thi, thế là cậu ấy bảo cho tớ mượn vở."

"Nhưng mà vở này, cậu ấy không bao giờ cho ai mượn đâu." Vẻ mặt Tất Đồng có chút kỳ lạ.