Những bài khó giống như một cái hố không đáy, cô càng đi sâu vào càng không tìm thấy điểm dừng, không nhìn thấy ánh sáng, không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Môn Sinh thật sự quá đau đầu, Ôn Chước đã cố gắng lâu như vậy, mà vẫn nhầm lẫn sự phân bào nhiễm sắc thể.
Cô có chút nản lòng: “Cậu nói đúng, môn Sinh của tớ chắc chắn không qua nổi rồi.”
“Haiz, cũng chưa chắc, trên con đường học tập không có đường tắt, nhưng trên con đường thi cử thì lại có.” Phạm Ỷ Vân nói.
Ôn Chước đầu tiên lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, sau đó dường như đã nghĩ thông suốt, nói: "Tớ sẽ không gian lận đâu."
"Không phải bảo cậu gian lận!" Phạm Ỷ Vân quả thực muốn lấy que kem gõ vào đầu Ôn Chước, nói: "Cậu đi tìm Giang Gia Ngôn, bảo cậu ấy giúp một tay, khoanh vùng cho cậu một số dạng đề và phạm vi thi, sau đó cứ theo những trọng điểm đó mà cố gắng không phải là được rồi sao."
Ôn Chước lộ ra vẻ mặt khâm phục, cô cảm thấy phương pháp này của Phạm Ỷ Vân quả thực quá thông minh.
Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra muốn làm việc này thì phải đi tìm Giang Gia Ngôn.
Cô nhìn về phía chỗ ngồi của Giang Gia Ngôn, chỗ đó vẫn trống, cậu chưa về. Nhưng mỗi lần giữa giờ học, xung quanh chỗ ngồi của Giang Gia Ngôn luôn có rất nhiều người, phải chen qua đám đông đến trước mặt cậu, nhờ cậu giúp mình khoanh vùng trọng tâm, Ôn Chước biết mình tuyệt đối không làm được.
"Trong lớp mình người học giỏi đâu chỉ có mình cậu ấy, có thể tìm người khác mà." Ôn Chước nói.
"Cậu có quen người khác không?" Phạm Ỷ Vân hỏi lại: “Lần trước cậu ngã ở hội thao là cậu ấy đưa cậu đến phòng y tế, tối hôm qua cũng là cậu ấy giúp cậu giải vây, quan hệ của các cậu hẳn là không tệ mà, Giang Gia Ngôn rất tốt, chắc chắn sẽ giúp cậu."
"Tiện thể..." Phạm Ỷ Vân cười hề hề, nói ra mục đích của mình: “Cậu giúp hỏi thêm về Hóa và Toán nữa, những trọng điểm thi đó vừa có thể giúp đỡ bạn bè, cũng có lợi cho chính cậu ôn tập."
Phí Dương gõ nhẹ lên đầu cô ấy một cái: “Lòng lang dạ sói, rõ như ban ngày."
"Tớ là vì mọi người chúng ta mà, cậu với tớ đều chưa nói chuyện với Giang Gia Ngôn, chỉ có Ôn Chước là quen cậu ấy hơn một chút thôi." Phạm Ỷ Vân nhún vai.
Ngón tay Ôn Chước vô thức gõ nhẹ lên sách, trong lòng vô cùng rối rắm, không đồng ý với Phạm Ỷ Vân, chỉ nói: "Tớ với cậu ấy... không quen."
Lời mời kết bạn WeChat của cậu còn chưa được chấp nhận nữa là.
Phạm Ỷ Vân cười với cô một cái, nói: "Không sao, không quen thì thôi, chị đây phát huy quan hệ một chút, tìm người khác hỏi cũng như nhau thôi."
Cô ấy đưa cho Ôn Chước một viên kẹo cao su, quay người lại, như thể thuận miệng nói vậy thôi.
Lúc nghỉ trưa, Ôn Chước vì có chuyện trong lòng nên không ngủ được, gục mặt xuống bàn thử mấy lần nhưng vẫn không vào giấc nổi, đành định dậy làm bài tập.
Cô lấy vở bài tập ra, theo thói quen nhìn về phía chỗ ngồi của Giang Gia Ngôn, thì thấy cậu cũng không ngủ.
Ánh nắng trưa gay gắt, chiếu xiên xiên vào hành lang, lọt qua cửa sổ vào trong, vừa hay có một tia nắng rơi trên chỗ ngồi của Giang Gia Ngôn.
Cậu đang hơi giơ tay lên, ngón tay thon dài cong lại, dáng vẻ đó giống như muốn nắm lấy ánh nắng.
Ánh sáng chiếu vào khiến làn da cậu có một màu trắng lóa mắt.
Ôn Chước nhìn cậu chăm chú.
Khoảnh khắc đó, cô nảy sinh một liên tưởng kỳ lạ.
Cô cảm thấy Giang Gia Ngôn, người ngày thường luôn được rất nhiều người hâm mộ vây quanh này, cũng giống như cô, có một hòn đảo thuộc về riêng mình, trên đảo có rất nhiều thứ, chỉ duy nhất không có người.
Cũng không có ánh nắng.
Ở trên đảo, Ôn Chước an toàn, thoải mái, nhưng cũng đồng thời cô đơn.
Giang Gia Ngôn dường như cũng như vậy.
Nhưng suy nghĩ kỳ lạ này chỉ thoáng qua, bởi vì bên cạnh Giang Gia Ngôn thực sự không thiếu bạn bè, cậu sao có thể cô đơn được.
Cô đang nghĩ, lại không ngờ Giang Gia Ngôn dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, đột nhiên quay đầu lại.
Ôn Chước vốn đang thất thần, muốn tránh đã không kịp nữa, bắt gặp ánh mắt của cậu.
Kể từ sau giấc mơ đêm đó, Ôn Chước luôn theo bản năng muốn tránh đối mặt với ánh mắt của cậu ấy, cũng không biết là vì sao.
Ánh nắng chiếu lên gò má nghiêng của Giang Gia Ngôn, cậu nhìn Ôn Chước, cùng cô giao nhau ánh mắt trong thoáng chốc.
Ánh mắt cậu rất bình tĩnh, lại khiến Ôn Chước cảm thấy một áp lực, đang định quay đầu dời tầm mắt đi, thì cậu lại đột nhiên giơ tay, chỉ chỉ về phía cửa.
Ôn Chước ngẩn người.
Cô thầm đoán trong lòng, đây chẳng lẽ là ý bảo cô ra cửa sao?
Giây tiếp theo, Giang Gia Ngôn đứng dậy từ chỗ ngồi, đi ra ngoài cửa.