Chương 8

Trên sàn trải thảm lông dài dày dặn, bước lên lún qua mắt cá chân, như thể giẫm lên mây.

Trên tường rủ xuống những tấm thảm treo, thảm thêu hoa văn tinh xảo, màu sắc tươi tắn nhưng không hề lộn xộn.

Một chiếc giường lớn bốn cột dựa vào tường, màn giường màu tối buông hờ, rìa treo những tua rua đá quý, sắc màu sáng rực, phản chiếu ánh châu quang.

Một thân ảnh mảnh khảnh dựa vào đầu giường, gần như bị chìm ngập trong chăn và thảm lông xù.

Màn giường che khuất ánh sáng, không thể nhìn rõ đôi lông mày và ánh mắt chàng, chỉ thấy được chiếc cằm tinh xảo, đôi môi nhạt màu và mái tóc đen tuyền vắt ngang vai, màu sắc tựa màn đêm.

Bên phải thân giường dựng một giá vàng hình cây, trên đó đậu một con quạ.

Con chim này có bộ lông đen nhánh, ánh mắt linh động, trước ngực có một mảng lông trắng. Chiếc mỏ sắc nhọn đang chải lông, hai móng vuốt mỗi cái đều đeo một chiếc vòng tròn, bên trong chiếc vòng khắc những chữ cổ xưa, đó là một loại huyết chú biến dị.

Những chữ này tràn ngập khí tức hắc ám, bất cứ ai chặn đường hoặc làm hại nó đều sẽ gặp phải lời nguyền.

Con quạ mang đến một phong mật thư.

Trong thư chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi, tiết lộ tình hình chiến sự biên giới bất lợi, cùng với những mưu tính hiểm độc của các quý tộc.

"Khụ khụ..." Tiếng ho lại vang lên, Sầm Thanh đành phải đặt lá thư xuống, một tay che miệng. Chàng khom người, l*иg ngực không ngừng rung lên, mái tóc nhảy nhót sau vai, xương bả vai gầy gò nhô lên, tựa cánh chim gãy.

"Điện hạ!" Nữ bộc lập tức đặt khay xuống, nhanh chóng đi đến bên giường, cẩn thận đỡ chàng dậy, như đỡ một vật dễ vỡ.

Nàng rút một con dao găm nhỏ xíu từ trên tóc, dùng mũi dao rạch cổ tay, đưa vết thương đang rỉ máu đến gần miệng của Sầm Thanh: "Điện hạ, mau uống đi!"

Vết thương dài mảnh ngang cổ tay, máu đỏ tươi chảy ra, tỏa một mùi hương hoa thanh nhã, thấm vào lòng người.

Sầm Thanh nắm lấy cánh tay của nữ bộc, đôi môi nhạt màu chạm vào vết thương, lập tức nhuộm một màu ửng đỏ.

Nữ bộc lo lắng nhìn chàng, bỏ qua cảm giác nhói buốt ở cổ tay. Thấy triệu chứng của chàng đã thuyên giảm, cuối cùng nàng thở phào nhẹ nhõm.

Vết thương đang lành lại, nàng vốn định rạch thêm, nhưng lại bị một bàn tay khác giữ lại.

"Được rồi, Jasmine." Sầm Thanh từ từ ngẩng đầu, tóc mái tản mát theo động tác của chàng, để lộ vầng trán trắng nõn và đôi mắt đen láy. Hàng mi khẽ run, in hai vệt bóng mờ dưới mắt.

"Nhưng mà..."

"Yên tâm, không có gì đáng ngại." Sầm Thanh khép hai tay lại, các ngón tay bao lấy cổ tay Jasmine. Một luồng sáng nhỏ lóe lên, vết thương lành lại như cũ, không để lại chút dấu vết nào.

"Nàng xem, ta nói rất đúng. Đừng dễ dàng tự làm tổn thương mình nữa." Giọng chàng nhẹ nhàng, như gió thoảng qua đồng cỏ, khiến người ta say đắm, cam tâm tình nguyện chìm đắm.

"Người biết mà, ta vĩnh viễn không thể từ chối người." Giọng Jasmine có chút bực bội, tràn ngập sự bất lực.

Sầm Thanh khẽ cười, chàng nghiêng đầu nhìn con quạ đầy vẻ tò mò, khi con quạ bay đến, chàng giơ tay đón lấy nó, khẽ vuốt ve lông lưng của nó, như thể đang giải thích cho Jasmine, lại như tự lẩm bẩm: "Chuyện này không thể trách ta, Jasmine, tất cả đều bắt nguồn từ mẫu thân của ta."

"Ta vì mẫu thân của người mà sinh ra, bảo vệ người là sứ mệnh của ta, phụng sự người là vinh quang của ta. Mọi chuyện đều là lẽ đương nhiên." Jasmine xoay người bưng mâm thức ăn đến, tùy tay búng nhẹ ngón tay, hai bụi gai từ dưới giường bò ra, đan thành một chiếc bàn vuông ở đầu giường, góc bàn treo vài chùm hoa nhỏ, trở thành điểm nhấn xinh xắn, trông vô cùng đẹp mắt.