Bọn họ chợt nhớ lại chuyện năm xưa.
Những Thị nữ Kinh Cức hung hãn này, các nàng từng ám sát quốc vương!
Trận chiến đó thảm khốc vô cùng, những bậc thang trước Vương cung đều bị máu nhuộm đỏ. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi hồi tưởng lại, vẫn khiến các nàng kinh hồn bạt vía, không kìm được toàn thân run rẩy, đầu ngón tay lạnh buốt.
Nữ bộc Gai Góc tiến đến trước mặt Vương hậu, ra vẻ nhấc vạt váy cúi người.
Khi cúi lưng được nửa chừng, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một đường cong quỷ dị, đáy mắt một mảnh băng lạnh: “Long Huyết Thạch, người không nên đeo nó.”
Trong lúc nói chuyện, một cụm gai góc tự lòng bàn tay nàng ta chồi ra, trong khoảnh khắc đã tấn công thẳng vào mặt Zona.
Zona bay người né tránh, nhưng gai góc như hình với bóng, chuẩn xác giật đứt sợi dây chuyền trước ngực nàng ta.
Những viên trân châu lớn rơi xuống đất, văng tung tóe trên nền đất nhẵn nhụi, lăn lóc về các hướng khác nhau.
Nữ bộc Diên Vĩ giật đứt sợi dây chuyền ngọc trai, chỉ lấy đi viên bảo thạch được đính trên mặt dây chuyền, đỏ tươi như máu, màu sắc thuần khiết, giống hệt viên mà Sầm Thanh vẫn đeo.
“Trang sức của Ân Vương hậu, người không có tư cách đeo.” Nữ bộc Diên Vĩ ngữ khí cứng rắn, không để lại cho Zona nửa phần thể diện.
Sắc mặt Zona xanh mét, lửa giận tràn ngập l*иg ngực, răng nanh sắc bén đâm xuyên lợi, hai mắt nhuộm đỏ như máu.
“Ngươi phóng túng!” Nàng ta giận dữ nhìn nữ bộc đối diện, cuồng phong nổi lên quanh thân, vạt váy lộng lẫy cuốn bay.
Nữ bộc Diên Vĩ vẫn uy nghiêm không sợ hãi, nàng ta thậm chí còn đang cười.
Điên cuồng, u tối, đầy vẻ khıêυ khí©h.
Nàng ta mong chờ Zona ra tay, càng muốn nhân cơ hội này gϊếŧ chết nàng ta.
“Diên Vĩ, đủ rồi.” Jasmine thu lại quyển da dê, thoắt cái xuất hiện giữa hai người, vươn tay chặn nữ bộc Diên Vĩ lại.
Vài nữ quan có chết cũng không sao, nhưng đối với Vương hậu, hiện tại không phải là thời cơ tốt nhất để ra tay.
Quốc vương đã triệu tập các quý tộc nghị sự, tất cả các đại quý tộc đều ở trong Vương cung, nếu Vương hậu đột nhiên chết, sẽ rước lấy phiền phức cho Điện hạ.
Điện hạ Vương tử nguyện ý bảo vệ các nàng, vậy các nàng cũng nên có sự cân nhắc.
Diên Vĩ rõ ràng những lo ngại của Jasmine, thu lại hắc khí, nở một nụ cười ác ý với Vương hậu, đủ để khiến đối phương bảy lỗ mũi bốc khói.
Dù không đạt được mục đích, nữ bộc Diên Vĩ cũng không cảm thấy hối tiếc.
Xét cho cùng, Vương hậu Zona không đáng kể, Gorod mới thực sự đáng chết.
Jasmine chặn đồng bạn lại, hành lễ đúng mực với Vương hậu: “Cuộc sống giam cầm lâu dài đã khiến nàng ta thiếu lý trí, đôi khi không thể kiểm soát hành vi, xin thứ lỗi cho sự thất lễ của nàng ta.”
“Thất lễ, chỉ là thất lễ thôi ư?” Zona giận không thể kiềm, cảm thấy vô cùng hoang đường.
Nàng ta là Huyết tộc Vương hậu, đội vương miện, là người phụ nữ cao quý nhất vương quốc!
Nàng ta không thể động đến Sầm Thanh, chẳng lẽ còn phải nhẫn nhịn thị nữ của hắn sao?
“Người đeo Long Huyết Thạch vốn đã không hợp quy củ.” Nhận ra thái độ của đối phương, Jasmine không có ý định khách khí thêm, khách sáo vòng vo chỉ là lãng phí thời gian, dứt khoát nói thẳng toẹt: “Những trang sức này là di sản của Ân Vương hậu, lẽ ra phải do Sầm Thanh Điện hạ kế thừa. Người tự tiện cất giấu chúng, đeo chúng, tuyên bố sở hữu chúng, vốn không phải là một chuyện quang minh.”