Chương 42

"Và cả điểu ăn xác thối."

Các kỵ sĩ dừng bước, một người trong số họ ôm bó kiếm dài, dùng sức quăng lên vai.

Thân hình y cực kỳ cao lớn, vai lưng rộng lớn, ngực đặc biệt dày dặn. Hai cánh tay thô tráng hữu lực, bắp tay nổi lên những cơ bắp như đá tảng, ngay cả trong mùa đông lạnh giá cũng chỉ mặc áo cộc tay, như thể không cảm thấy lạnh.

Phía sau y có ba bốn thanh niên đi theo, bọn họ rất may mắn, đã sống sót sau cuộc tấn công của loạn quân.

Trong đó có hai người xuất thân quý tộc, khi mới đến biên giới khí thế hăng hái, luôn ngẩng cao cằm, như những con gà chọi kiêu ngạo.

Trải qua mấy trận chiến đẫm máu, sự kiêu căng tự đại biến mất không dấu vết, bọn họ cuối cùng cũng học được sự tàn khốc của hiện thực, sự ngạo mạn hoàn toàn bị nghiền nát.

Những hộ vệ của bọn họ đã chết sạch, không thể không tự mình cầm vũ khí bảo vệ bản thân.

Hoặc là gϊếŧ kẻ địch, hoặc là bị loạn quân gϊếŧ chết.

Bọn họ lột xác trong chiến hỏa, sát lục chính là bài học tốt nhất. Máu và lửa khiến bọn họ thoát khỏi sự ngây thơ, dần trở thành những chiến binh đạt chuẩn.

Các kỵ sĩ dừng lại tại chỗ, bắt đầu ghé tai lắng nghe.

Tiếng sói tru vang lên không ngớt, lan tỏa trong gió, nhanh chóng tiếp cận ổ lũy nơi vừa xảy ra chiến đấu.

“Hàng chục, không, ít nhất cũng phải hàng trăm con sói.” Vanna nhấc lên một thanh đoản kiếm, thân kiếm rất mỏng, cạnh kiếm đã xuất hiện vết nứt. May mắn là không có vết nứt quá lớn, vẫn còn giá trị để sửa chữa.

“Hàng trăm? Ngươi nhìn kỹ lại xem.” Miglin xuất hiện bên phải hắn, một tay đè lên vai hắn, tay còn lại cầm một cây cung dài. Dây cung đã đứt, thân cung cũng trở nên yếu ớt. Hắn chỉ nhìn qua hai mắt rồi ném sang một bên, thần sắc thoáng qua vẻ tiếc nuối: “Cả bầy sói gần đây đều đã kéo đến.”

Lời còn chưa dứt, trên sườn núi lại lóe ra nhiều bóng đen hơn.

Chúng di chuyển trên tuyết còn sót lại, giữ khoảng cách nhất định với nhau. Cảnh giác lẫn nhau, nhưng lại phối hợp ăn ý. Nhiều bầy sói liên hợp bao vây, quyết tâm chiếm lĩnh chiến trường này.

“Mùa đông thiếu thốn lương thực, tất cả đều đang đói bụng. Không thể mong đợi dã thú giữ lý trí, cho chúng ta đủ thời gian dọn dẹp chiến trường.” Đội trưởng Orikin sải bước tới, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai mọi người.

Hắn vác một thanh trọng kiếm trên vai, cánh tay cũng không rảnh rỗi, ôm một lượng lớn đoản mâu và cành cây sắc nhọn. Cành cây được lấy từ thụ nhân sa đọa, chỉ cần mài giũa sơ qua là có thể trở thành vũ khí khá tốt.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, quả nhiên, bắt gặp từng đám bóng tối khổng lồ lượn lờ.

Đen kịt, tạo thành hình xoáy ốc.

Đó là bầy chim sống ở biên giới rộng lớn, chủng loại vượt quá ba trăm, sống sót trong mùa đông bằng việc ăn xác thối.

“Tập hợp mọi người, mau chóng trở về ổ lũy, nếu không sẽ gặp phiền phức!”

Orikin kinh nghiệm phong phú, phán đoán tình hình không mấy khả quan.

Trải qua đêm dài, những kỵ sĩ còn sống sót đều rất mệt mỏi, hầu như người nào cũng mang thương tích.

Bầy sói vốn đã khó đối phó, nếu lại bị chim ăn xác thối bám riết, e rằng có nguy hiểm tính mạng.

“Chúng đang tìm kiếm thi thể, cũng sẽ không ngại dùng một vài món tươi sống.” Một đội trưởng kỵ sĩ khác từ phía Tây đi tới, nàng dáng người cao ráo, thân hình mảnh mai thướt tha được bọc trong bộ giáp da. Ngón tay đẩy mũ giáp đầy những đốm nâu lên, trên khuôn mặt thanh tú vắt ngang hai vết sẹo, một vết là vết thương cũ, vết kia vẫn còn rất mới, giống như một con rết đỏ bò qua má phải.