Không xa chiến trường, trên một vách núi đứng trơ trọi, vài con tọa lang trắng bạc xuất hiện trong tuyết.
Tọa lang có thân hình khổng lồ, ngực rộng đeo giáp, móng thép nhô ra từ chân trước. Đôi mắt xanh u ám đáng sợ, răng nanh sắc nhọn, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ.
Đến bên rìa vách đá, các đầu sói lần lượt cúi xuống, để lộ bóng dáng trên lưng chúng.
Dáng người cao ráo, cổ thon dài, đường quai hàm tinh xảo, da trắng gần như trong suốt. Mấy người đều khoác áo choàng, áo choàng có hoa văn độc đáo, kiểu dáng độc nhất vô nhị, rõ ràng cho thấy chủng tộc của họ.
Họ là Vu Linh, chủng tộc mạnh nhất Tuyết Vực. Bản tính tàn bạo, khiến bốn phương vương quốc đều khϊếp vía.
"Loạn quân đang lớn mạnh, ngày càng hung hãn hơn."
"Các bộ lạc Man Hoang có ý định thừa cơ đυ.c nước béo cò."
"Cần bẩm báo Bệ hạ."
"Huyết tộc, đúng là một lũ vô dụng."
Khi mấy người nói chuyện, trong gió truyền đến tiếng tù và, một lượng lớn quân tiếp viện Huyết tộc xuất hiện, lao thẳng vào chiến trường.
Thời điểm bọn họ xuất hiện vô cùng khéo léo, như thần binh thiên giáng, khiến loạn quân trở tay không kịp, nhanh chóng xoay chuyển cục diện chiến trường.
"Xem ra, bọn họ cũng không hoàn toàn vô dụng." Một Vu Linh nói.
"Không thể để loạn quân tiếp tục lớn mạnh. Việc Huyết tộc đề nghị liên minh, hẳn nên cân nhắc." Một người khác lên tiếng.
"Nghe nói Huyết tộc sẽ đưa đến một vị Vương tử, hắn có huyết mạch mẫu hệ cổ xưa, chắc hẳn là một mỹ nhân."
"Nhắc đến người vừa mắt, ai có thể sánh bằng Bệ hạ? Y có thể tự mình soi gương."
"...Ngươi nói đúng."
Thấy bọn họ lạc đề, càng nói càng lạc quẻ, một Vu Linh lớn tuổi nhất lên tiếng nhắc nhở: "Dù đây không phải Bạo Phong Thành, các ngươi cũng tốt nhất nên cẩn thận."
"Rõ."
Các Vu Linh trẻ tuổi rất biết nghe lời, ngón tay lướt qua môi, không nói thêm một chữ nào nữa.
Trận chiến này đã không còn hồi hộp, các Vu Linh không định ở lại lâu, vỗ nhẹ lên tọa lang bằng bàn tay lạnh giá, rồi lần lượt quay đầu trở về.
Cuộc chém gϊếŧ ở biên giới vẫn tiếp diễn, nhưng tọa lang trên vách núi đã rời đi.
Chúng phi nhanh trong rừng, thân hình nhanh như gió táp.
Sau khi lao ra khỏi rừng, đàn sói một đường xuyên qua thảo nguyên tuyết, thoắt cái hóa thành vài luồng sáng, hoàn toàn biến mất tăm.
Trận chiến ở biên giới vương quốc kéo dài suốt cả đêm.
Lúc bình minh, bão tuyết vừa ngưng, gió lạnh thổi qua hoang nguyên, đóng băng những mảng tuyết tàn khắp nơi.
Màu đỏ thẫm nở rộ trên mặt đất, những thi thể nát vụn chồng chất lên nhau, không còn nhìn rõ hình dáng ban đầu. Vũ khí và áo giáp gãy nát vương vãi khắp nơi, chiến trường tan hoang khắp mắt, tràn ngập mùi máu tanh và vẻ tiêu điều lạnh lẽo.
Vài kỵ sĩ xuyên qua chiến trường, mình khoác áo giáp lưới bạc, ngực và lưng có vết rách, do Man Hoang Thú Nhân tấn công đêm qua.
Bọn họ không đội mũ giáp, áo choàng và giáp tay cũng không biết đã đi đâu.
Đi lại giữa các thi thể, đôi ủng dính máu giẫm nát những tảng tuyết đóng băng, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, gần đến giữa trưa, bầu trời vẫn u ám vàng vọt.
Những đám mây xám dày đặc mãi không tan, không nhìn thấy bóng dáng mặt trời. Chỉ có gió thổi qua bên tai, cuốn bay những cành cây gãy nát và cột cờ, tiếng rêи ɾỉ liên tục vang lên.
Trên sườn núi phía trước lóe lên những bóng đen, tiếng gào thét chói tai nối tiếp theo sau.
"Là đàn sói."