Chương 32

Mọi người chạy trong tuyết, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Cảnh vật hai bên lùi nhanh về phía sau, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc y nói chuyện, càng không nghe thấy nửa tiếng thở dốc.

“Sau núi có một quân doanh, ở đó có chiến mã. Dù không bằng những bạn già của chúng ta, nhưng ít nhất cũng dùng được.” Mễ Nặc nói bâng quơ.

“Cướp quân doanh sao?”

“Ngươi phản đối?”

“Không, ta rất tán thành.” Peynor nói, còn bổ sung thêm: “Chúng ta không nên chỉ mang đi chiến mã, lương thực, quần áo và ủng giữ ấm, còn nhiều thứ hữu ích khác nữa, chúng ta đều rất cần.”

“Peynor, phó đội trưởng của ta, đây quả là một đề nghị đáng yêu!” Mễ Nặc phá lên cười lớn, cong ngón tay đặt bên môi, tiếng huýt sáo theo gió truyền đi.

Các Hắc Kỵ Sĩ nhận được tín hiệu, phát ra tiếng hú phấn khích.

Âm thanh xé rách cuồng phong, lan rộng khắp đồng không mông quạnh, kéo dài không tan, báo hiệu một trận chiến khác sắp đến.

Đàn quạ lần lượt bay xuống, tìm kiếm bãi săn của các kỵ sĩ.

Chúng không tìm thấy thêm thịt vụn, nhưng lại phát hiện vài con sói con giữa những vách đá ẩn mình.

Những con sói con này còn rất yếu ớt, chúng co cụm lại với nhau nhe răng về phía đàn quạ, phát ra tiếng uy hϊếp hung tợn.

Đàn quạ lượn vòng ngoài vách đá, vài con đậu xuống, nghiêng đầu nhìn chúng.

Khi những con sói con gần như tuyệt vọng, tiếng kêu khàn khàn vang lên, đàn chim nhận được tín hiệu, nhanh chóng vỗ cánh bay đi, không còn quan tâm đến những sinh linh trong vách đá nữa.

Những con sói con thoát chết trong gang tấc, nhưng không có nghĩa là chúng có thể sống sót bình yên.

Môi trường khắc nghiệt, thiên tai khủng khϊếp, dã thú tham lam, quá nhiều yếu tố bất định.

Mất đi sự che chở của tộc quần, chúng chỉ có thể vật lộn trong môi trường khắc nghiệt.

Nếu may mắn sống đến tuổi trưởng thành, có thể tạo thành bầy sói mới; nếu không may chết trong đói rét, sẽ cùng với bầy sói tan biến, biến mất trong vô vàn ngọn núi vô tận.

Tất cả những điều này đều không liên quan đến đàn quạ.

Đàn chim đen kịt hoàn thành nhiệm vụ, bắt đầu quay lại theo đường cũ.

Trên đường bay của chúng, thường xuyên thấy những thi thể đông cứng, có cả mãnh cầm, lẫn những kỵ sĩ chết không nhắm mắt.

Họ phụng mệnh truy đuổi đàn chim này, với ý đồ chặn bắt.

Rất tiếc, không một ai thành công.

Họ trở thành vong hồn giữa tuyết, tất cả đều bị cái chết nuốt chửng, trong gió lạnh mà đọa vào địa ngục.

Hoàng hôn buông xuống, trong dãy núi lại nổi độc vụ, nhe nanh múa vuốt lao về phía căn nhà gỗ dưới chân núi.

Khác với mọi khi, căn nhà gỗ không còn đóng chặt cửa sổ, mà cửa nẻo đều mở rộng, mặc cho sương mù tràn vào trong nhà.

Chủ nhân của ngôi nhà đã rời đi, họ cầm đuốc tiến vào núi, quyết tâm vượt qua vách đá dựng đứng, xâm nhập quân doanh phía bên kia đỉnh núi, bổ sung thêm một đợt vật tư cho mình, rồi lại lên đường vội vã đến Vương thành.

Đêm đến, đàn quạ ngừng hành trình, đậu lại trong một khu rừng bao la.

Dưới sự bao bọc của rừng sâu, trung tâm hoang dã tụ lại ánh sáng, như những vì sao lấp lánh rơi xuống đất, khoe khoang Vương thành Huyết tộc cổ xưa.

Đêm nay Vương cung đèn đuốc rực rỡ, Gorod lại tổ chức yến tiệc, mời các quý tộc thỏa sức hưởng lạc.

Tháp Đen thì tĩnh lặng, đứng sừng sững trong đêm tối.

Trong căn phòng trang trí xa hoa ở giữa tòa tháp, Sầm Thanh cúi mình trên bàn, đang vận bút viết như bay.

Cán bút pha lê cầm trong tay, y thử tìm kiếm linh cảm, viết được vài dòng chữ nhưng không vừa ý, vò nát thành một cục, ném thẳng sang một bên.