“Tình hình biên giới nguy cấp, Thụ nhân sa đọa, Huyết tộc lang thang và Thú nhân Hắc ám liên hợp tấn công nhiều trấn thành. Bọn chúng đến đi như gió, binh sĩ của chúng ta mệt mỏi rã rời, rất khó giành được chiến thắng.”
“Bọn chúng rất giỏi ẩn mình, gặp đại quân là sẽ trốn đi. Tệ hơn nữa là số lượng của chúng ngày càng tăng, phải liên hợp với Tuyết Vực, tìm cách phong tỏa con đường chúng thoát thân!”
“Không có đủ lợi thế, đám người Tuyết Vực kia chưa chắc đã động lòng.”
“Ta đề nghị phái sứ thần ký kết hòa ước biên giới, và gửi một vị vương tử hoặc công chúa, để bày tỏ thành ý của chúng ta.”
“Liên hôn?”
Trong phút chốc, đại sảnh chìm vào im lặng.
Mọi người đều hiểu rõ, đây chỉ là nói cho dễ nghe, sự thật là cống phẩm dâng cho Tuyết Vực Chi Chủ.
“Con của Vương hậu mới hai tuổi!”
“Bệ hạ còn có những đứa con khác…”
“Gửi một con riêng ư? Tuyết Vực sẽ coi đó là một sự sỉ nhục!”
Trong đại sảnh lộng lẫy vàng son, các trọng thần vương quốc tranh cãi ầm ĩ, không khí tràn ngập mùi thuốc súng. Vô số bóng người in lên trần nhà, đồng thời vặn vẹo trong ánh sáng, khung cảnh kỳ ảo, có vẻ không chân thực.
Giữa tiếng tranh cãi, một luồng gió lạnh thổi qua hành lang, phát ra những tiếng kêu quái dị, như thể những phù điêu trên tường đang khóc than, âm u, quỷ dị, khiến người ta rợn tóc gáy.
Cửa hội trường mở rộng, gió luồn qua chiếc đèn chùm pha lê lớn, làm các chuỗi trang trí kêu leng keng.
Ba bức tường phủ đầy bích họa, trong tranh dán vàng lá, mai rùa và hổ phách, hiện lên màu sắc rực rỡ.
Sàn nhà bóng loáng như gương, ánh sáng chảy lấp lánh như sóng nước, không một nơi nào không thể hiện sự xa hoa.
Một chiếc bàn dài chạy dọc nửa căn phòng, mặt bàn trải khăn trải bàn màu đỏ sẫm. Vài chiếc bình pha lê xếp dọc, miệng bình đầy những bó hồng đỏ thắm, nở rộ rực rỡ giữa mùa đông.
Một đầu bàn dài, Vua Huyết tộc Gorod ngự trên bảo tọa.
Các trọng thần vương quốc chia thành hai hàng dưới ông, bên trái là đại diện các quý tộc lâu đời, bên phải là quý tộc mới, đa số xuất thân từ ngoại thích.
Mọi người liên tục đứng dậy rồi ngồi xuống, dùng sức đập bàn, không ngừng nâng cao giọng điệu, cố gắng dùng âm lượng để áp chế đối phương, nhấn mạnh quan điểm của mình.
Tranh chấp chủ yếu xảy ra giữa Thừa tướng Basil và Ngoại giao đại thần Zachs.
Người trước chủ trương tiếp tục tăng cường phái binh, không tiếc tổn thất cũng phải quét sạch biên giới; người sau cho rằng ông ta đang mơ mộng hão huyền, dựa vào cảm tính căn bản không thể giải quyết mọi rắc rối.