Nặc Lâm đến Lạc Mễ Lỗ Tư năm mười một tuổi. Khu rừng phía sau núi này chính là sân chơi của cậu hồi nhỏ, mọi thứ bên trong cậu đều rất quen thuộc. Trên mái nhà cậu đã ghi nhớ vị trí vật thể đó rơi xuống, nếu đi nhanh thì nửa tiếng là đến nơi.
Mong là người đó không sao. Nặc Lâm nhớ lại hình dáng của "sao băng", xét kích thước thì chắc là một cơ giáp hoặc khoang cứu hộ. Việc đổi hướng đột ngột vừa nãy có lẽ là do hệ thống phanh khẩn cấp. Những thứ còn lại Nặc Lâm không hiểu rõ lắm. Cậu đã nghỉ học từ năm mười một tuổi, bình thường cũng không quan tâm đến vật thể bay, chỉ biết sơ sơ qua các chương trình TV.
Nhưng dù sao đi nữa, đi cứu người thì không bao giờ sai.
Rừng đêm về khuya ẩm ướt, hơi lạnh. Nặc Lâm siết chặt áo khoác, chỉnh góc đèn đội đầu, tăng tốc bước chân.
Lạc Mễ Lỗ Tư đang vào xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, chim oanh ca hót líu lo trên cành. Nếu là lúc bình thường Nặc Lâm chắc chắn sẽ dừng lại tìm bóng dáng chim, nhưng giờ tình hình khẩn cấp. Cậu đi nhanh hết mức, còn đi đường tắt, cuối cùng cũng đến được nơi "sao băng" rơi xuống sau ba mươi phút.
Ánh lửa lập lòe chiếu sáng một khoảnh nhỏ. Lật mở cành lá rộng của cây cọ trước mặt, Nặc Lâm cuối cùng cũng thấy rõ "sao băng" đã đè gãy hai cái cây kia rốt cuộc là thứ gì.
Chiếc cơ giáp hình người cao lớn, nửa thân dưới lún sâu vào cái hố sâu ba mét do lúc rơi tạo ra. Vỏ kim loại bạc sáng loáng được rèn luyện vô cùng sạch bóng do ma sát cháy trong bầu khí quyển. Dù Nặc Lâm không hiểu chút gì về cơ giáp, cậu cũng không khỏi trầm trồ về thiết kế bên ngoài đầy dữ tợn của nó, trông siêu lợi hại.
Chân trái của thân cơ giáp bị biến dạng bất thường, và đang bốc cháy. Nặc Lâm nhìn từ xa, cảm nhận được hơi nóng rát, ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt cậu.
Đã là cơ giáp thì chắc chắn phải có người lái. Người ở đâu?
Nặc Lâm nhìn trái nhìn phải, phát hiện cửa khoang lái đã mở.
Cậu dùng đèn pin chiếu vào khe cửa, lờ mờ thấy ghế ngồi bên trong và vài sợi dây treo từ trần khoang lái xuống, nhưng không thấy bóng người, bèn lớn tiếng gọi: “Có ai không!”
Không có hồi đáp. Xem ra người lái đã rời đi rồi.
Nặc Lâm thở dài. Vội vàng chạy đến đây nhưng chẳng gặp được gì, trong lòng cũng có chút thất vọng. Cậu quay người, định nhanh chóng về nhà gọi người đến xử lý chiếc cơ giáp đã làm gãy hai cái cây lớn này, rồi yên tâm đi ngủ.
Và rồi, cậu thấy cái bóng người đứng sau lưng mình từ lúc nào không hay.
Hầu như ngay lập tức, toàn thân Nặc Lâm nổi hết da gà. Cậu làm rơi đèn pin xuống đất, trợn mắt hét thất thanh: “Ma—!”