Chương 7

Cậu chỉ còn lại một năm tự do cuối cùng.

Mười một giờ, Nặc Lâm về đến trang trại. Cậu kiểm tra một lượt, xác nhận tất cả cửa nhà kho đều đã khóa, nhưng lại hoàn toàn không muốn ngủ, bèn trèo lên mái nhà.

Bầu trời đêm trên đầu trong vắt, sao sáng rực rỡ. Nặc Lâm nằm trên mái nhà, đối chiếu với bản đồ sao trong ký ức tuổi thơ, đếm từng ngôi sao.

Đây là ngày đầu tiên cậu tròn mười tám tuổi.

Từ lúc thức dậy, cậu đã muốn làm điều gì đó đặc biệt, nhưng buổi sáng thì bận tắm cho chó chăn cừu, kiểm tra sự phát triển của quả khổ lâm, ước tính giá nông sản năm nay; buổi chiều và buổi tối lại ở bệnh viện bầu bạn với mẹ, hoàn toàn không có thời gian dành cho riêng mình.

Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là ngày hôm nay kết thúc rồi, cậu còn có thể làm gì nữa đây?

Nặc Lâm hơi nản lòng, ngay cả sao cũng không muốn đếm nữa.

Thế nhưng, ngay lúc này, một luồng ánh sáng chói lòa kéo theo một cái đuôi dài xẹt qua bầu trời…

Nặc Lâm: "!"

Sao băng ư!

Nặc Lâm vội vàng lật người ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào vệt sáng rực rỡ đang lao xuống, chắp hai tay lại, thầm ước trong lòng: Xin ông trời hãy ban cho tôi một hoàng tử anh tuấn đẹp trai!

Ngay sau đó, cậu thấy ước muốn này thật sự quá viển vông, vội vàng đổi một cái khác:

Hoặc là cho tôi một mối tình thật nồng nhiệt trước khi được ghép đôi vào năm sau cũng được! Xin người đó!

Giờ đã muộn thế này, lại ở nơi hẻo lánh như vậy, chắc sẽ không có người khác nhìn thấy sao băng này, mà tranh giành điều ước với cậu đâu nhỉ.

Nặc Lâm mang tâm trạng chờ đợi, định tiễn sao băng mang theo điều ước của mình rời đi, bay về phía vũ trụ rộng lớn hơn.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Sao băng bất ngờ rẽ ngoặt trên không với quỹ đạo vi phạm vật lý thiên văn, lao nhanh về phía cậu!

Nặc Lâm: "?"

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cậu không kìm được sự kinh hãi trong lòng, luống cuống đứng dậy. Mắt cậu nhìn chằm chằm vào đốm sáng đang cháy kia dần lớn hơn trong tầm nhìn, càng lúc càng gần cậu, cuối cùng vụt bay qua đầu cậu với tiếng rít gió, rơi vào khu rừng phía sau núi, phát ra tiếng nổ lớn long trời.

Nặc Lâm nhìn từ xa thấy "sao băng" rơi xuống núi phía sau, ánh sáng trong rừng tắt dần từng chút một, bỗng chốc cậu mới nhận ra: Đó hoàn toàn không phải sao băng! Mà là một vật thể bay nhân tạo!

Vật thể bay nhân tạo = có thể có người bên trong.

Có người gặp nạn rồi! Nhận ra điều này, cậu nhanh chóng trèo xuống mái nhà, lúc tiếp đất còn chưa đứng vững đã suýt ngã. Nặc Lâm chạy vào nhà lấy đèn pin và đèn đội đầu, nhét vội một cái la bàn và thuốc chống côn trùng vào túi áo, rồi tiến về khu rừng cậu đã chơi từ nhỏ đến lớn.