Chín tháng trước, Sao Lạc Mễ Lỗ Tư thuộc Liên bang.
Trong phòng bệnh đặc biệt của bệnh viện cấp sao, Nặc Lâm nhắm mắt lại, thầm ước nguyện sinh nhật tuổi mười tám, sau khi nhẩm ba lần trong lòng, cậu thổi tắt nến chỉ bằng một hơi.
Mẹ cậu nằm trên giường bệnh, mỉm cười xoa đầu Nặc Lâm. Chị cậu bật đèn, phòng bệnh tối tăm lại sáng bừng lên.
Người phụ nữ Beta, vẻ già nua đã hiện rõ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh thẳm sáng rực của con trai, không khỏi cảm thán: "Chớp mắt một cái đã thành người lớn rồi. Trong mắt mẹ, Tử Tử không còn là đứa nhỏ bé xíu chỉ cao tới eo mẹ hồi nào nữa."
“Giờ con là người cao nhất nhà rồi đó.” Nặc Lâm quàng khăn ăn vào ngực mẹ, đứng thẳng người so với chị, chị gái chỉ cao đến mắt cậu.
Chị cậu cười, đánh nhẹ vào lưng cậu một cái: “Chị là con gái mà.”
Chậm nhất là một năm nữa, thông tin của Nặc Lâm sẽ được đưa vào hệ thống phân phối Alpha-Omega của Liên bang. Cậu sẽ được ghép đôi với một Alpha hoàn toàn xa lạ theo mức độ hòa hợp tin tức tố, trở thành bạn đời với người đó.
Nhưng ba người trong phòng bệnh không ai nhắc đến chuyện đó. Nặc Lâm cắt chiếc bánh kem nhỏ làm ba phần, phần đầu tiên đưa cho mẹ, rồi đến chị, và phần cuối cùng giữ lại cho mình. Ba người quây quần bên chiếc bàn nhỏ, vừa nói chuyện vui vẻ vừa ăn bánh sinh nhật.
Mẹ của Nặc Lâm, Duy Lạp, năm nay chưa đến bốn mươi tuổi. Trong thời đại đại tinh tế, khi tuổi thọ trung bình có thể lên đến 180 tuổi, con người có gần 130 năm giữ được vẻ ngoài của thời thanh niên, nhưng căn bệnh Hall Effect đã mắc phải suốt nhiều năm qua đã bào mòn sinh mệnh của bà rất nhiều, khiến bà nhanh chóng già đi với tốc độ gấp mấy chục lần.
Để chữa bệnh cho mẹ, họ đã tiêu hết sạch tiền tiết kiệm. Hiện tại, cuộc sống của cả nhà chỉ có thể dựa vào thu nhập từ trang trại và số tiền cha Nặc Lâm gửi về định kỳ. Vì không thuê được người, mọi việc đều do Nặc Lâm và chị cậu tự tay làm. Gánh nặng quá lớn đã đè nặng lên Nặc Lâm và chị nuôi Nam Hi hơn cậu ba tuổi suốt nhiều năm qua.
Nhưng hai chị em chưa bao giờ than vãn. Nam Hi càng dành trọn tình yêu thương cho mẹ nuôi và em trai. Nếu không được Duy Lạp nhận nuôi năm mười bốn tuổi, có lẽ cô đã chết đói từ lâu rồi.
Nặc Lâm ở bệnh viện đến mười giờ tối, vì còn phải trông nom trang trại nên cậu một mình quay về. Nam Hi ở lại chăm sóc Duy Lạp.
Ngồi ở hàng ghế cuối xe buýt trên không, Nặc Lâm tựa đầu vào cửa sổ, thất vọng nhìn khung cảnh đường phố lướt qua nhanh dưới màn đêm. Bóng cậu hiện trên kính xe là một Omega với gương mặt quá đỗi xinh đẹp.