Chương 3

Khang Na giật mình, quay đầu thấy đứa con trai thứ ba cao lớn của mình, bên ngoài áo ba lỗ chỉ có một chiếc áo khoác dày, lại còn mở toang ra, đang ngồi xổm sau lưng ông, ánh mắt trông chờ, hệt như một con chó lớn đang vẫy đuôi điên cuồng.

Khang Na không khỏi thở phào, tiếp tục chọn chuột bạch, cố tình nói lạnh nhạt: “Làm gì? Mặc thế không sợ sinh bệnh à?”

Lôi Triết lấy lòng xoa bóp vai cho ông: “Con muốn bàn với cha một chuyện.”

Khang Na không động lòng: “Nếu là xin bỏ lệnh cấm túc thì miễn bàn. Lúc đó ta đã nói rất rõ ràng rồi, trước khi con thật sự hối cải, ta sẽ không nhượng bộ.”

“Cha!”

“Kêu lớn hơn nữa cũng vô dụng.” Khang Na đối mặt với anh, đôi mắt màu xanh ngọc bích ẩn chứa nỗi buồn khó nhận thấy: “Lôi Triết, ta đã mất hết lòng tin ở con rồi, ta sẽ không tin bất cứ lời nào của con nữa.”

“Nhưng lần này là thật!” Lôi Triết không kìm được nâng cao giọng, bật dậy đứng thẳng, kích động hét lên với vẻ trên cao nhìn xuống: “Là thật! Những gì con nói đều là thật! Tuy con không đánh dấu cậu ấy, nhưng con đã giúp cậu ấy vượt qua thời kỳ phát tình. Trước khi đi, con đã hứa với cậu ấy là sẽ quay lại ngay khi xong việc, bảo cậu ấy yên tâm chờ con, nhưng giờ đã gần năm tháng rồi! Năm tháng rồi! Cha mẹ không cho con về Liên bang thì thôi, sao lại không cho con gửi một lời nhắn cho cậu ấy! Rốt cuộc là vì sao chứ!”

Những lời này Khang Na đã nghe không dưới một nghìn lần. Ông ngoáy ngoáy tai, con trai út cao quá khiến ông ngẩng đầu mỏi cổ, nên bực mình quát: “Xuống! Ai cho con đứng cao như thế, ra thể thống gì!”

Lôi Triết hừ hừ hai tiếng, mím môi ngồi xổm xuống lại, cố gắng thu mình thấp hơn Khang Na một chút.

Một lát sau, anh huých vai Khang Na: “Cha, con cầu xin cha, cha hãy tin con lần này đi. Nặc Lâm cậu ấy mới mười tám tuổi, lỡ có chuyện gì, không có con bên cạnh, cậu ấy chắc chắn sẽ rất buồn.”

Khang Na thở dài. Lôi Triết cứ dai dẳng làm phiền ông như thế suốt bốn tháng trời, ông cũng thực sự thấy phiền. Giờ tình hình cuối cùng cũng ổn định, nguy cơ được gỡ bỏ, ông lười quản Lôi Triết nữa: “Thôi được rồi, con đi hỏi ba con đi, chỉ cần ba con đồng ý, ta sẽ hủy bỏ lệnh cấm túc.”

Khang Na nói xong, nửa ngày không nghe thấy động tĩnh gì, nghi ngờ quay đầu lại, phát hiện Lôi Triết đã chạy biến đâu mất.

Khang Na: "…"