Tách ra rồi, Lôi Triết lách cách quăng dụng cụ xuống đất, cầm búa lên nện đinh thật mạnh. Còn Nặc Lâm thì nén cục tức trong lòng, thô bạo dốc cả thùng cám xuống, suýt nữa đổ trúng đầu một con heo.
Nancy tinh ý nhận ra hai người có gì đó không ổn, lén hỏi Nặc Lâm: “Sao thế?”
“Không có gì.”
Nặc Lâm nhất quyết không để chuyện tối qua có người thứ ba biết, vừa rửa tay vừa lảng sang chuyện khác: “Hôm nay bên mẹ còn cần người không? Hay chiều em qua đó một chuyến.”
“Đừng có đánh trống lảng.”
Nancy không buông tha: “Hai đứa chắc chắn cãi nhau rồi, có phải vì Lôi Triết làm sập nhà mình không?”
“…”
Nặc Lâm nhất thời không biết trả lời sao. Thừa nhận thì Nancy sẽ nghĩ cậu nhỏ nhen, phủ nhận thì chắc chắn bị hỏi tiếp.
Nhưng Nancy lại coi như cậu ngầm thừa nhận, thở dài, đứng sau bóp bóp vai cậu, dịu giọng khuyên: “Thôi nào, đừng giận nữa. Chỉ có hai căn phòng thôi mà. Lôi Triết một mình chạy từ xa tới, tuổi còn nhỏ hơn em, lại chẳng có tiền, cũng vất vả lắm.”
“Em biết.”
Nặc Lâm bĩu môi, lầm bầm: “Chỉ là em không thích anh ta.”
“Đúng là trẻ con thật.” Nancy cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu Alpha trẻ cầm một thanh sắt, một chân đạp lên tảng đá, đang dùng sức khuấy vật liệu xây dựng trong thùng. Cơ bắp rắn chắc căng lên, mặt dây chuyền xanh biếc trước ngực lắc lư theo động tác.
Chị trầm ngâm nói: “Lôi Triết chắc không phải người bình thường đâu.”
“Ai biết được. Anh ta có bình thường hay không thì cũng chẳng liên quan gì tới em.”
Thấy ánh mắt trêu chọc của Nancy, Nặc Lâm khựng lại, vẩy nước trên tay, bất lực nói: “Chị đừng nghĩ nhiều.”
Nancy chậc một tiếng: “Nghĩ nhiều gì chứ. Alpha đẹp trai thế, tính cách cũng được, không chỉ Omega đâu, ngay cả chị cũng thấy thích.”
Nặc Lâm giật mình, chẳng kịp để ý Nancy khen cái tên Alpha chết tiệt đó có tính cách tốt ở chỗ nào, lập tức kêu lên: “Không được! Em có chết cũng không gọi anh ta là anh rể đâu!”
“Nói linh tinh gì thế!”
Nancy vừa buồn cười vừa tức, vỗ vào sau đầu cậu một cái. Bị cậu chọc cười, chị ngừng vài giây mới nhớ ra mình định nói gì:
“Ý chị là, nếu em có cảm giác với anh ta thì cứ thử xem. Nếu anh ta thật sự là quý tộc Đế quốc, sau này hai đứa ở bên nhau, em sẽ không bị ép ghép đôi theo quy định…”
“Dừng!”
Nặc Lâm không nhịn nổi nữa, liếc Lôi Triết ngoài cửa sổ, ghét bỏ bĩu môi: “Chị à, em thật sự không có cảm giác với anh ta, mà dù thế nào cũng sẽ không cân nhắc. Chuyện này bỏ qua được chưa?”
“Khoan, để chị hỏi thêm mấy câu.”
Nancy nhíu mày. Với tính của Nặc Lâm, ghét ai đến mức này chắc chắn không chỉ vì cái nhà: “Giữa hai đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói cho chị nghe được không?”