Chương 24

"Tôi đã nói rồi, tôi không chấp nhận, không, chấp, nhận!" Nặc Lâm nhấn mạnh từng chữ, giơ tay muốn đẩy Lôi Triết đi: "Tránh ra!"

Lôi Triết nhất quyết không tránh. Nặc Lâm thấy anh không có ý định nhường đường, lạnh lùng nhìn chằm chằm anh hai giây, rồi từng bước lùi lại khoảng mười mét, lùi tận đến đầu kia căn phòng, hơi khom lưng xuống.

Trong đầu cậu lại không tự chủ được hiện lên ánh mắt lộ liễu và vành tai đỏ rực của tên Alpha tối qua, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn hơn vài phần.

— Ghét chết đi được!

Nặc Lâm đột ngột dồn lực vào chân, hét lên một tiếng rồi lao thẳng về phía Lôi Triết như một con bê nhỏ. Lôi Triết vẫn đứng vững, dù gì Nặc Lâm cũng chỉ là một Omega, chân yếu tay mềm, anh không tin cậu có thể mạnh đến mức nào.

Giây tiếp theo, đầu Nặc Lâm húc mạnh vào ngực anh, Lôi Triết chỉ thấy một luồng xung lực cực lớn ập đến. Chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, anh đã bị húc bay đi.

Rầm!

Lôi Triết lùi liên tiếp, cho đến khi lưng đập mạnh vào bức tường đối diện mới dừng lại. Anh hít một hơi lạnh, vừa kinh hãi vừa ôm lấy l*иg ngực đau nhói, cảm giác như phổi sắp bị húc văng ra ngoài.

Sao sức cậu ta lại lớn thế này!

Nặc Lâm tranh thủ ngẩng đầu, lắc lắc cái đầu vừa đau vừa choáng, một tay chống lên tường, trừng mắt nhìn Lôi Triết như một tên tiểu yêu, dữ dằn nói: "Đồ lưu manh! Cút xa tôi ra!"

"Cậu bảo tôi lưu manh? Ha!" Lôi Triết tức đến bật cười, anh gạt phắt bàn tay Nặc Lâm đang chống bên tai mình ra, hung hăng bóp lấy cằm cậu, ép Nặc Lâm phải ngẩng đầu lên, ánh mắt gần như bốc lửa:

"Số Omega tôi biết còn nhiều hơn số người cậu từng gặp đấy! Loại Omega vừa thô lỗ, cộc cằn lại còn vô lý đùng đùng chỉ biết trồng trọt nuôi lợn như cậu thì có quỷ mới thèm! Tôi dù có thà…"

Để mỉa mai Nặc Lâm, Lôi Triết định nói là thà ở với lợn nái, nhưng nghĩ lại thấy bản thân cũng không chịu nổi cái sự lố bịch đó nên vội vàng đổi miệng: "Dù có cả đời không kết đôi, cũng sẽ không bao giờ có bất kỳ ý nghĩ gì với cậu đâu!"

Hai người hoàn toàn trở mặt.

Lôi Triết chỉ thấy Nặc Lâm đúng là không thể nói lý. Chỉ lỡ nhìn một cái thôi, làm như anh đã làm gì ghê gớm lắm, còn mắng anh là đồ lưu manh chết tiệt. Trước đó anh còn thấy Nặc Lâm dễ thương hiền lành, đúng là mù mắt!

Còn Nặc Lâm thì chỉ thấy Lôi Triết ghê tởm không chịu nổi. Ánh mắt háo sắc đó chỉ cần nghĩ lại là cậu đã thấy cả người khó chịu. Trước thì khen cậu đẹp, sau lại mắng cậu thô lỗ nóng nảy. Trước đó cậu còn thấy anh đẹp trai phóng khoáng, đúng là mù mắt!

Vì thế sáng hôm đó, Lôi Triết bận sửa nhà, Nặc Lâm thì ở chuồng cho heo ăn. Trên đường có gặp nhau, cả hai đều hận không thể dùng ánh mắt gϊếŧ chết đối phương.