Chương 21

Nụ cười đầy ác ý và giễu cợt đó, cùng ánh mắt coi thường và hạ lưu của Khoa Khắc Nhĩ, đến giờ Nặc Lâm vẫn còn nhớ rõ mồn một. Dáng vẻ buồn nôn của cậu thiếu niên Alpha năm ấy dần trùng khớp với du͙© vọиɠ và sự ngỡ ngàng trong mắt Lôi Triết tối qua, khiến cậu rùng mình nổi da gà.

Thật kinh tởm.

Trong giấc mơ đen tối và vặn vẹo, Nặc Lâm thút thít một tiếng, bất lực rúc người sâu vào trong chăn.

Cuộc cãi vã dường như kéo dài rất lâu, những ký ức liên quan của Nặc Lâm đã mờ nhạt, cậu chỉ nhớ sáng hôm sau, Duy Lạp mắt đỏ hoe thu dọn hành lý, dắt cậu bước ra khỏi cánh cổng tòa nhà kiểu Tây.

Cậu nghe thấy tiếng người làm xì xào: "Dù sao đi nữa, cậu chủ Khoa Khắc Nhĩ mới là con trưởng danh chính ngôn thuận, ông chủ sao có thể đồng ý yêu cầu của bà ta được, chưa kể bà ta chỉ sinh ra một đứa Omega, lớn lên gả đi là thành người nhà khác rồi."

"Đúng thế, dù phu nhân không còn nữa thì cũng chẳng đến lượt bà ta sắp đặt cho cậu chủ, chỉ là một người tình thôi, lại còn là một Beta, cứ làm như mình là chủ nhà thật không bằng."

Bé Nặc Lâm ngẩng đầu nhìn mẹ, người phụ nữ Beta chỉ trang điểm nhẹ nhưng vẫn đẹp lộng lẫy, bà nắm chặt tay Nặc Lâm, ngồi thụp xuống chỉnh lại cổ áo cho cậu, khẽ hỏi: "Con trai, mẹ đưa con đi du lịch có được không?"

Nặc Lâm quay đầu nhìn lại, cha đang đứng trên ban công tầng hai, im lặng dõi theo bóng dáng họ từ xa.

"Đi đâu ạ? Cha không đi cùng chúng ta sao?"

"Cha phải ở lại trông nhà, những ngày sau này Nặc Lâm muốn chơi thế nào thì chơi, nhất định phải sống thật vui vẻ nhé."

"Vâng ạ." Nặc Lâm gật đầu như hiểu như không, đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo lau đi vết lệ nơi khóe mắt Duy Lạp, khó hiểu hỏi:

"Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?"

Trong ba năm sau đó, Duy Lạp đưa cậu đi du lịch khắp các nơi trong Liên bang, họ đã đi qua rất nhiều hành tinh, cuối cùng dừng chân tại Lạc Mễ Lỗ Tư ở vùng biên giới, thầu một trang trại và nhận nuôi cô bé lang thang gần đó tên là Nam Hi.

Khi lớn dần, Nặc Lâm dần hiểu ra mọi chuyện năm đó: Sau khi người vợ đầu của cha qua đời vì tai nạn hàng không, con trai bà là Khoa Khắc Nhĩ nghi ngờ Duy Lạp là người ra tay độc ác để giành vị trí, nên đã chọn cách xâm hại đứa trẻ Nặc Lâm không hiểu chuyện gì để trả thù bà.

Sau khi yêu cầu người đàn ông trừng phạt nghiêm khắc Khoa Khắc Nhĩ không thành, Duy Lạp biết rằng nếu tiếp tục ở lại ngôi nhà này bà cũng không thể bảo vệ được Nặc Lâm, nên đã xin được đưa Nặc Lâm ra ngoài, hy vọng trước khi đến tuổi bị phân phối, có thể cho cậu một tuổi thơ đủ hạnh phúc.