Chương 20

Về đến nhà, Duy Lạp vừa tắm cho cậu vừa bóp nhẹ mũi cậu, dịu dàng nói: “Sau này không mặc nữa nhé?”

“Không… không được.”

Nặc Lâm đã không khóc nữa nhưng vẫn thút thít, nắm con vịt cao su vàng trôi trên mặt nước, ấm ức nói: “Nếu không mặc quần yếm, con hay bị tụt quần lắm.”

“Tụt quần?”

Duy Lạp sững lại.

Nặc Lâm xấu hổ khẽ “dạ” một tiếng, nhưng trước mặt mẹ thì không giấu gì:

“Vâng, anh ấy giúp con kéo mấy lần rồi.”

“Khoa Khắc Nhĩ à?”

Tay Duy Lạp đang dội nước chợt khựng lại. Chị lập tức căng thẳng, hỏi gấp:

M “Nó kéo quần cho con thế nào?”

“Thế này này.”

Nặc Lâm bắt chước động tác của Khoa Khắc Nhĩ, thò cả tay vào cạp quần, rồi chạm chạm vài cái.

Đứa trẻ lúc đó không hiểu vì sao sắc mặt mẹ bỗng trở nên đáng sợ đến vậy, khiến cậu cũng sợ theo. Duy Lạp đột ngột nắm chặt tay cậu, nghiêm khắc chưa từng thấy, hỏi dồn: “Có đau không?”

“Có… có một chút.”

Nặc Lâm co người lại, mờ mịt nhìn nước mắt trào ra trong đôi mắt xanh của mẹ, không hiểu vì sao bà đột nhiên khóc.

Những ký ức sau đó trở nên lộn xộn. Cậu bị đưa vào phòng làm việc của cha, nghe mẹ cố giữ bình tĩnh kể lại chuyện này.

Người đàn ông mỗi ngày về nhà đều bế cậu lên hôn trán trầm mặc một lúc, châm thuốc: “Khoa Khắc Nhĩ vẫn chỉ là một đứa trẻ…”

Duy Lạp không dám tin, lớn tiếng hơn:

“Nó mười bốn tuổi rồi, anh dám nói nó không hiểu gì sao? Đúng, Khoa Khắc Nhĩ là con anh, vậy Nặc Lâm thì không phải à?”

Nặc Lâm sợ hãi trốn sau lưng mẹ. Trong làn khói thuốc, gương mặt cha mờ mịt, nói gì đó. Sau đó cậu nghe mẹ bật khóc nho nhỏ, cả người run lên như chiếc lá trong gió thu.

Tay mẹ nắm chặt tay cậu, đau đến mức không chịu nổi.

Một tia trăng non len lỏi qua khe rèm cửa. Trong phòng ngủ tối om, hàng lông mi dài và cong của Nặc Lâm không ngừng rung nhẹ, đôi mày nhíu chặt, nước mắt tuôn ra không tiếng động từ khóe mắt, lăn dài theo gò má làm ướt đẫm gối.

Khoa Khắc Nhĩ bị gọi đến thư phòng. Đối mặt với lời chất vấn, cậu thiếu niên tóc đỏ thản nhiên nhún vai, liếc nhìn đứa con út Omega do người tình của cha sinh ra, giọng điệu bình thản:

"Con chỉ sờ một chút thôi mà, cũng đâu có làm lỡ dở việc nó lấy chồng sau này."

Duy Lạp giận đến run người, người cha ngồi sau bàn làm việc đột ngột đứng phắt dậy, sải bước đến trước mặt thiếu niên Alpha, giáng một cái tát nảy lửa.

Cú tát này rất mạnh, khiến cậu thiếu niên loạng choạng lùi lại mấy bước, một bên mặt sưng vù. Tựa vào tường để đứng vững, Khoa Khắc Nhĩ chẳng hề bận tâm, nhổ ra ngụm máu trong miệng, liếʍ liếʍ phần niêm mạc bị rách, rồi nhìn chằm chằm Nặc Lâm, chậm rãi nở nụ cười.