Chương 19

Hành lang tối mờ, không một bóng người. Cậu bé còn nhỏ tuổi chạy nhảy chơi đùa. Người anh cùng cha khác mẹ bước ra khỏi phòng, gọi cậu: “Nặc Lâm.”

“Anh.”

Cậu dừng lại, quay đầu, nở nụ cười ngây thơ với thiếu niên Alpha có gương mặt giống mình vài phần.

Thiếu niên tóc đỏ bước tới, bóp nhẹ má mềm của cậu, thấp giọng nói: “Chạy làm quần sắp tụt rồi, để anh kéo lên cho.”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Nặc Lâm nhỏ tuổi ngoan ngoãn đứng yên chờ. Thiếu niên nhìn quanh xác nhận không có ai, rồi thò cả bàn tay vào trong cạp quần cậu.

Hắn sờ vào nơi còn chưa phát triển, rồi đưa tay ra phía sau. Nặc Lâm thấy khó hiểu, mặt bỗng nóng lên — mẹ chưa bao giờ giúp cậu như thế.

Ngay sau đó, một cơn đau lạ lẫm khiến cậu khẽ kêu lên. Cậu khó chịu vặn người, nắm lấy cổ tay thiếu niên: “Anh ơi, đau.”

Thiếu niên chỉ chọc một cái rồi rút tay ra rất nhanh. Cảm giác kí©h thí©ɧ và kɧoáı ©ảʍ méo mó khi thăm dò cơ thể Omega khiến tim hắn đập thình thịch. Đối diện ánh mắt ngơ ngác không hiểu của đứa trẻ, hắn cúi mắt cười, vỗ đầu cậu:

“Kéo xong rồi, đi chơi tiếp đi.”

Nặc Lâm đáp một tiếng, lại vui vẻ chạy xuống lầu. Thiếu niên mười bốn tuổi, mang trong người một nửa dòng máu giống cậu — Khoa Khắc Nhĩ — đứng trong hành lang, nhìn theo bóng dáng cậu bé chơi đùa, lạnh lùng xoa xoa các ngón tay.

Từ đó về sau, Nặc Lâm không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần bị Khoa Khắc Nhĩ nói là quần sắp tụt. Mỗi lần, thiếu niên Alpha đều dùng cách đó “giúp” cậu kéo quần lên, kèm theo cảm giác đau đớn khó nói. Dù không hề hiểu biết gì, nhưng đứa trẻ tám tuổi vẫn bản năng cảm thấy như vậy là không đúng.

Cậu không thích như thế. Cách anh kéo quần luôn làm cậu đau, hoàn toàn không giống mẹ.

Vì vậy cậu đòi mặc quần yếm. Duy Lạp không hiểu vì sao Nặc Lâm nhỏ tuổi lại cố chấp như vậy, nhưng vẫn thay cho cậu.

Quần sẽ không tụt nữa. Nặc Lâm cuối cùng cũng có thể chơi đùa thoải mái trở lại. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, một vấn đề nghiêm trọng hơn lại xuất hiện — dây yếm đối với trẻ con thật sự quá khó cởi.

Nặc Lâm mãi mãi không quên ngày hôm đó. Hoàng hôn rực rỡ như lửa. Ở trường, cậu uống quá nhiều nước, vừa tan học đã vội chạy vào nhà vệ sinh, nhưng thế nào cũng không cởi được quần.

Cuối cùng không nhịn nổi, cậu tè ra quần, chỉ có thể trốn trong buồng vệ sinh, khóc lóc gọi điện cho mẹ.

Duy Lạp trẻ tuổi lập tức chạy tới nhanh nhất có thể, vào nhà vệ sinh nam, tìm thấy Nặc Lâm đang ngồi trên bồn cầu khóc.

“Đã bảo quần yếm khó cởi rồi mà còn đòi mặc. Giờ thì hay rồi, tám tuổi còn tè ra quần, nói ra xấu hổ chết mất.”