Chương 11

“Nhưng ở thị trấn gần đây có nhà tạm trú, chỉ cần đưa giấy tờ là có thể ở nhờ, anh có thể tới đó.”

“Không được.” Alpha từ chối ngay.

“Chuyến này tôi trốn ra ngoài, nếu dùng giấy tờ mà bị định vị thì phải quay về mất. Khó lắm mới ra được, tôi không muốn về sớm vậy.”

“…Trốn ra ngoài?” Nặc Lâm khó tin hỏi: “Anh là tội phạm à?”

“Sao có thể.” Alpha vội phủ nhận: “Cậu từng thấy tội phạm nào đẹp trai như anh chưa?”

Nặc Lâm rất muốn nói anh mặt dày, nhưng cũng phải thừa nhận lời này không sai:

“Được rồi, vậy là bỏ nhà đi?”

“Cũng gần vậy.” Alpha đáp.

“Nhưng tôi thích gọi đó là phản kháng trước sự cai trị cổ hủ.”

Nặc Lâm không biết nên chê từ đâu. Alpha quá tự nhiên, khiến cậu cũng dần thả lỏng. Cậu ngáp một cái, cảm thấy hơi buồn ngủ:

“Vậy giờ làm sao? Hay bắt xe vào thành phố?”

“Không cần phiền thế.” Alpha nói thẳng: “Nhà cậu ở gần đây đúng không? Tối nay tôi ở nhờ chỗ cậu được không? Chỉ cần một chỗ ngủ là được.”

Nặc Lâm không ngờ anh lại nói thẳng đến vậy. Nếu cậu muốn cho ở nhờ thì đã mời từ sớm rồi, đâu cần nhắc tới nhà tạm trú hay khách sạn.

Alpha nhìn cậu đầy mong chờ. Nặc Lâm không nói gì, chỉ nhìn thẳng lại, dùng ánh mắt kiên quyết để bày tỏ ý nghĩ của mình: không được.

Alpha có vẻ hơi thất vọng, vẫn cố thuyết phục: “Đừng vậy mà. Giữa vũ trụ rộng lớn, hàng vạn hành tinh, Liên bang và Đế quốc, hàng tỷ con người, mà chúng ta lại gặp nhau đúng tối nay, ở đúng chỗ này, chẳng phải rất có duyên sao? Tôi còn chúc mừng sinh nhật cậu nữa mà, không thể tốt bụng cho tôi ở nhờ một đêm à?”

“Nhưng mà…”

“Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không làm gì cậu đâu.” Alpha nói nhanh.

“Tôi còn chưa đủ mười tám tuổi, trước khi thành niên gia đình không cho tôi làm mấy chuyện đó.”

Nặc Lâm nghĩ thầm anh đã bỏ nhà đi rồi còn nói gia đình không cho thì có sức thuyết phục gì, nhưng vẫn hơi dao động. Alpha tranh thủ nói tiếp: “Chỉ cho tôi ở một đêm thôi, tôi trả tiền trọ cho cậu. Tính theo giá phòng tổng thống khách sạn năm sao, được không?”

“Chốt!” Mắt Nặc Lâm sáng lên, lập tức đáp:

“Anh nói đấy nhé, không được quỵt!”

Alpha: “…”

Năm phút sau, hai người trước sau đi trên con đường nhỏ trong rừng, quay về nông trại.

Trong lòng Nặc Lâm toàn là niềm vui sắp có thêm tiền. Như vậy mẹ cậu lại có thể ở thêm mấy ngày trong phòng chăm sóc đặc biệt. Vui quá, cậu gần như muốn huýt sáo:

“À đúng rồi, tôi còn chưa biết tên anh.”

“Tôi là Lôi Triết.”Alpha dùng ngón tay viết từng chữ cái tên mình trên lưng Nặc Lâm.

“Còn cậu?”

“Nặc Lâm. Nặc Lâm Scott. Nhà tôi ở nông trại dưới chân núi, sắp tới rồi.”

Lôi Triết “ừ” một tiếng, không nói thêm.