Mùi máu tanh lợm hòa quyện cùng mùi gỗ mục và hơi ẩm của tường đá khiến không khí trong Lều Hét trở nên ngột ngạt như một ngôi mộ bị niêm phong. Ánh sáng le lói từ ngọn đũa phép chỉ đủ soi rõ một mảng sàn loang lổ máu, nơi thân thể Severus Snape đang nằm bất động.
Harry Potter quỳ xuống bên cạnh y. Cậu cảm thấy bàn tay mình run rẩy khi chạm vào lớp áo choàng đẫm máu, nặng trĩu và lạnh ngắt. Vết cắn của Nagini sâu đến nỗi gần như xé toạc cổ họng Snape. Máu tuôn ra không ngừng, thấm đẫm cả một góc lều mục nát.
“Không… Không thể kết thúc như thế này…” Harry thì thầm, giọng lạc đi trong cổ họng.
Snape đã cố nói điều gì đó. Những ký ức cuối cùng. Về Lily. Về Harry. Về sự thật cay đắng của một đời người. Nhưng giờ đây, đôi mắt đen kia đã mờ đυ.c, tròng mắt phản chiếu trần nhà lở loét, không còn ánh nhìn giận dữ, không còn lời mỉa mai hay oán trách.
Y đã chết.
Harry nắm lấy tay Snape. Lạnh như băng.
Cậu không thể chấp nhận điều đó.
Sau tất cả những gì Snape đã hy sinh. Sau khi biết được sự thật rằng người đàn ông mà cậu từng căm ghét lại là kẻ bảo vệ cậu trong im lặng, từ đầu đến cuối, suốt bao năm trời. Khi cuối cùng, cậu vừa mới thực sự hiểu y.
Bàn tay Harry siết chặt lấy túi áo trong. Cậu lôi ra một mảnh da cũ kỹ được bảo quản bằng bùa chú: bản sao đoạn văn khắc trên một phiến đá cổ trong Phòng Cấm, nơi mà Dumbledore từng ghi chú là "di sản của phép cổ — trao đổi sự sống bằng kết nối sâu sắc giữa hai linh hồn".
Cậu không biết liệu có thành công hay không.
Chỉ biết rằng cậu không thể để Snape chết như thế này. Lặng lẽ. Trong một nơi tăm tối và cô độc. Không ai bên cạnh. Không một lời tiễn biệt.
Harry ngồi xổm xuống, cúi đầu thật thấp, trán gần như chạm đất.
“Xin lỗi… Thầy đã vì em mà chịu quá nhiều. Nhưng nếu có thể, xin hãy trở lại một lần nữa. Em sẽ không bỏ mặc thầy như tất cả những người khác đã làm.”
Cậu đặt tay lên ngực Snape, nơi trái tim đã ngừng đập, rồi rút đũa phép ra.
“Vita reditus…”
(Trả lại sự sống…)
Một làn khí mỏng như sương tỏa ra từ đầu đũa, lan nhẹ quanh cơ thể Snape.
“Per memoriam, per cor, per voluntatem…”
(Bằng ký ức, bằng trái tim, bằng ý chí…)
Giọng Harry mỗi lúc một yếu hơn, nhưng ánh sáng từ phép thuật cổ đại vẫn lan tỏa. Những tia sáng trắng đan xen ánh vàng ôm trọn lấy thi thể Snape, khiến máu trên cổ y ngưng chảy, sắc mặt dần hồng trở lại như thể thời gian đang quay ngược.
Cậu đọc câu cuối, giọng nghẹn ngào:
“Ego do partem animae meae… ut vivat.”
(Tôi hiến một phần linh hồn mình… để người được sống.)
Ngay lúc đó, một luồng sáng mạnh phát nổ từ trung tâm ngực Snape, đẩy Harry ngã bật về phía sau. Cậu nghe tiếng gì đó như một nhịp tim. Một cái. Hai cái.
Harry gắng gượng bò dậy. Bàn tay run rẩy lần tới cổ Snape.
Một nhịp đập… yếu ớt, nhưng có thật.
Cậu bật cười, vừa cười vừa khóc. Lần đầu tiên trong đời, Harry Potter khóc vì một giáo sư.
Một kẻ tử thù, giờ đây là người mà cậu đã đặt cược cả một phần linh hồn để giữ lại.
Snape vẫn bất tỉnh. Hơi thở y nhẹ như gió, nhưng đã trở về từ ranh giới giữa sống và chết.
Harry biết mình không thể để y lại đây.
Cõng một người cao hơn và nặng hơn mình không phải chuyện dễ. Nhưng Harry vẫn gắng hết sức, kéo tay Snape vòng qua vai, dùng cơ thể gầy gò của mình để nâng y dậy. Mỗi bước chân như dội lên sống lưng cơn đau nhức nhối, nhưng cậu không quan tâm.
“Thầy sẽ không chết trong Lều Hét. Em sẽ đưa thầy về.”
Harry lảo đảo rời khỏi căn lều, hơi thở dồn dập, máu và mồ hôi trộn lẫn. Khi cánh cửa Bệnh Thất hiện ra trước mắt, cơ thể cậu như thể vỡ òa vì kiệt sức.
“Bà Pomfrey… Thầy Snape… Mau…!”
Poppy Pomfrey gần như hét lên khi thấy cảnh tượng ấy. Snape, được cõng trên lưng Harry, sắc mặt tái nhợt, quần áo rách toạc, máu khô bết lại. Còn cậu học sinh kia thì ngã gục ngay trước ngưỡng cửa.
Ngay trước khi ý thức rời bỏ cậu, Harry vẫn kịp thì thầm, mơ hồ như nói trong mộng:
“Thầy… Còn sống…”
Rồi bóng tối nuốt chửng cậu.
Trong căn phòng trắng của Bệnh Thất, hai thân thể nằm song song, một người bị thế giới hiểu lầm, một người là cậu bé được cả thế giới tôn vinh. Nhưng ngay lúc này, không còn chiến tranh, không còn huy chương, không còn bí mật.
Chỉ còn một hơi thở mong manh được giữ lại bằng tất cả những gì một người có thể trao.