chương 27

Nửa tháng mười một trôi qua và chuyến viếng thăm Hogsmeade đợt đầu cũng đến.Damien vẫn không nói chuyện với Harry. Ginny đã cố khuyên nhủ nó ngừng giận Harry nhưng nó bỏ ngoài tai lời cô bé. Và một điều làm cho những đứa nhà Gryffindor vui lên chính là trận đấu giữa Slytherin và Ravenclaw. Nhà Slytherin đã thua với một điểm số tệ hại, 230-20. Đội nhà Ravenclaw đã chơi rất tốt và đã chặn tất cả các gôn trừ hai gôn nhà Slytherin. Điều đó có nghĩa là đội Gryffindor đã có cơ hội chơi tiếp. Trận tiếp theo là giữa nhà Hufflepuff và Gryffindor, và nếu đội Gryffindor đạt được đủ số điểm thì họ có thể giành được cúp.

Cô giải thích rằng nếu với tình hình như thế này, Gryffindor phải ít nhất lấy được 70 điểm trước khi bắt được trái snitch. Đồng nghĩa với bảy lần ghi bàn. Nếu họ có thể làm được điều đó thì Gryffindor sẽ đoạt được hạng hai! Vì Hufflepuff chỉ ghi được 20 điểm trong trận đấu với Ravenclaw, Angelina tự tin rằng họ sẽ giành chiến thắng. Gryffindor đang đứng hạng ba do Hufflepuff là nhà đứng chót bảng, tiếp theo là Slytherin đứng thứ hai và thứ nhất chính là nhà Ravenclaw sau khi đạt được hai chiến thắng. Nếu Gryffindor giành chiến thắng với Hufflepuff thì họ sẽ đánh với Slytherin tiếp theo nếu so về điểm số. Giả dụ rằng nhà Slytherin không chiến thắng nhà Hufflepuff với quá nhiều điểm trong trận đấu tới, nhà Gryffindor sẽ có cơ hội. Trận cuối cùng sẽ là giữa nhà Gryffindor và Ravenclaw. Nếu Gryffindor chơi tốt trận đó, thì chắc chắn rằng họ sẽ giành được chiếc cúp Quidditch lần đầu tiên sau bao nhiêu năm.

Angelina liên tục cổ vũ Harry, nói rằng nó là Tầm thủ tốt nhất mà cô được biết và cô chắc chắn Harry sẽ không làm họ thất vọng. Harry phải kiềm chế bản thân không lao tới bóp cổ cô bé. Cô ta thật phiền phức! Harry tự cô lập mình trong những buổi tập luyện và cảm thấy mừng rằng Tầm thủ không cần trao đổi nhiều với những thành viên khác, vì dù sao thành viên duy nhất chịu nói chuyện với nó là hai đứa con gái trong đội.

Sau một buổi tập luyện tồi tệ, Harry gặp giáo sư McGonagall ở hành lang. Harry phải thừa nhận rằng bà là người phụ nữ duy nhất mà Harry không muốn chọc giận. Giáo sư nhìn không vui về phía nó và đưa ra một lá thư. Harry tò mò nhận lấy. Nó nhanh chóng mở ra để xem nội dung bên trong. Trong lá thư màu vàng dày cộm là tờ đơn cho phép đi thăm làng Hogsmeade vào ngày cuối tuần. Nó ngước lên nhìn lại người chủ nhiệm nhà Gryffindor. Harry không thể ngăn lại sự tức giận đang dâng lên với bà, bà này đang giở trò gì đây?

"Đây là trò đùa à?" nó hỏi, giơ lên tờ đơn.

Mặt giáo sư McGonagall đanh lại.

"Tôi không hề có sở thích đùa cợt với học sinh, cậu Potter. Cái cậu thấy ở đây là đơn cho phép. Điền đầy đủ thông tin và kí bởi cha hoặc mẹ cậu nếu cậu muốn đến làng Hogsmeade cuối tuần này." Với lời đó, người giáo viên dạy môn biến hình rời đi, để lại Harry đang rất bối rối đứng ở hành lang.

Harry gặp mặt James tại đầu cầu thang, hướng về phòng sinh hoạt chung. Harry chạy băng về phía ông và ném tờ đơn vào tay James. Hành động đó làm James hơi giật mình. Ông quan sát tờ giấy nhàu nát trong tay và ngước lên nhìn Harry.

"Cái gì đây?" James bối rối hỏi.

"Tôi nghĩ là ông sẽ giải thích cho tôi chứ." Harry gắt lại.

James nhìn lại tờ đơn một lần nữa và có thể nhận ra "Hogsmeade" và "Đơn cho phép".

"Đây là đơn cho phép đi thăm làng Hogsmeade cuối tuần này." James đáp.

Harry ném James ánh mắt tức tối.

"Yea tôi có thể đọc được. Điều tôi muốn biết là tại sao tôi được đưa tờ đơn này?"

James nhìn lại Harry một lần nữa.

"Con không muốn đến làng Hogsmeade à?" James hỏi trong do dự.

Đến lượt Harry kinh ngạc. Nó nhìn chăm chú James trước khi lên tiếng.

"Ông thật sự sẽ cho tôi đi?" Harry hỏi.

"Với một số luật và điều kiện ràng buộc, dĩ nhiên là ta sẽ đồng ý." James nói với một nụ cười trên mặt.

Harry không thể thốt lên lời. Bọn họ thật sự sẽ cho nó đến làng Hogsmeade? Nhưng tại sao? Họ không sợ nó bỏ trốn à? Harry quyết định đây là một cơ hội mà nó không thể bỏ qua.

Harry nhìn James, nghi ngờ hiện rõ trên mặt.

"Luật và điều kiện gì?" Harry hỏi, biết chắc rằng sẽ có ràng buộc cho điều này.

Mặt James hiện lên sự không thoải mái nhưng vẫn trả lời Harry.

"À, thật ra sẽ là một Thần sáng khác quyết định điều kiện, nhưng nếu con không gây ra bất cứ rắc rối nào, ta chắc mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Harry tò mò nhìn James.

"Thần sáng nào?" Harry bắt đầu sợ hãi câu trả lời.

"Alastor Moody."James đáp lại, không dám nhìn thẳng Harry.

Xxx

Nếu không phải Harry cực kì muốn trốn thoát khỏi cái nhà tù này, ý đây là Hogwarts, Harry sẽ không bao giờ để Moody lại gần nó. Tuy nhiên, đến Hogsmeade là cơ hội để Harry có thể trốn thoát. Nó biết có bao nhiêu Tử thần thực tử đóng quân ở Hogsmeade và nếu Harry có thể liên lạc được với họ nó có thể sẽ về được nhà.

James giải thích rằng chính Dumbledore là người đã cho phép Harry được đi thăm làng Hogsmeade, nhưng Bộ không biết bằng cách nào đã có được thông tin này và họ đã khăng khăng tăng thêm bảo vệ, Harry phải có một Thần sáng đi cùng, ngoài những người trong gia đình. Đó là lí do tại sao James và Sirius không thể dẫn Harry đến Hogsmeade. Moody đã tự nguyện và Bộ đã chấp thuận ông.

Những điều kiện nào sẽ đặt ra cho Harry thì vẫn chưa ai biết ngoài chính Moody và ông ta nhất quyết không lộ ra cho đến ngày đi Hogsmeade.

Harry nhận ra nó thật sự chờ mong đến ngày cuối tuần. Nó không thể tin được sau ba tháng bắt giữ, nó sẽ được về nhà. Khi buổi sáng ngày đó đến, Harry được gọi lên phòng hiệu trưởng. James dẫn Harry đến với tâm trạng cực kì giận dữ. Hối hận duy nhất của Harry là nó quay về quá sớm và nó không có cơ hội để đáp trả lại James. Harry vứt bỏ suy nghĩ đó đi, chỉ cần nó quay lại với cha, sau đó Harry sẽ thực hiện việc trả thù.

Harry bước vào phòng hiệu trưởng và thấy Moody cùng Sirius đang đợi ở đó. Harry cố thể hiện khuôn mặt bình tĩnh, nhưng cau có vẫn xuất hiện trên mặt nó. Nó thật sự cực kì căm hận những người trong căn phòng này.

"Xin chào Harry, ta hy vọng cậu ngủ ngon" Dumbledore cố chào hỏi cậu bé tóc đen.

Harry chỉ lườm ông và đứng ngay cạnh lò sưởi, không muốn đứng gần bất cứ ai.

Moody nhìn chằm chằm Harry và nghiến chặt răng với sự vô lễ của nó. Rất dễ để thấy Moody đứng đây, sau hai tháng, tại Hogwarts này, và không hề thay đổi thái độ với thằng nhóc một chút nào. Dumbledore tiếp tục nói.

"Bây giờ, về chuyến đi Hogsmeade. Ta tin rằng cậu đã hiểu những lo lắng của mọi người liên quan đến cậu khi đi cùng với những học sinh khác. Nhưng không sao, Ta muốn cậu được trải nghiệm sự tuyệt vời của Hogsmeade, vì nó là thứ mà ai cũng nên được tham gia, nhất là cùng với những người bạn cùng lớp. Thần sáng Moody sẽ theo cậu mọi lúc Harry. Ông ấy sẽ không đi cùng cậu, rất dễ gây sự chú ý, nhưng ông sẽ theo dõi cậu từ xa, ta chắc là cậu hiểu?" Dumbledore nói, đôi mắt xanh dương lấp lánh nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lá đối diện.

Harry quan sát Dumbledore. Họ thật sự để Harry được tự do đi lại ở Hogsmeade, chỉ với Moody theo phía sau. Đây thực sự là một cơ hội tuyệt vời và Harry, một lần trong đời, quyết định sẽ hợp tác.

"Tôi nghĩ vậy." Harry nói, cố không tỏ ra quá phấn khích.

"Tuyệt vời. Tuyệt vời. Giờ, Alastor, tôi sẽ để anh giải thích những điều kiện."

Harry có thể nghe được sự chua chát trong từ "những điều kiện" mà Dumbledore nói. Harry nhìn lại về phía James và thấy ông ta đang chia sẻ ánh mắt chát ghét với Sirius, sợ hãi dâng lên từ dưới bụng Harry.

Moody tiến lại gần Harry và trong một lúc chỉ đứng đó nhìn nó. Harry nhìn chằm chằm lại. Harry sẽ không quên cách mà Moody đối xử với nó. Khi nó quay lại với chúa tể Voldemort, Moody sẽ là kẻ đầu tiên có cái chết kinh khủng, Harry chắn chắn điều đó.

Moody hành động nhanh đến nỗi mà Harry không kịp nhận ra. Moody đã lấy ra đũa phép từ áo choàng và một thứ khác. Trước khi Harry có thể nhìn rõ thứ đó, Moody đã vẫy đũa phép và có thứ đã gắn chặt vào cổ tay trái nó. Harry nhìn về phía tay, thấy một vòng sáng đỏ mảnh vòng quanh cổ tay. Nó giống như một cái vòng. Harry nhìn về phía Moody, đôi mắt mở lớn vì ngạc nhiên. Moody ném lại nụ cười đểu cáng rồi giải thích.

"Nó được gọi là chiếc vòng Bartra. Một thứ tinh xảo. Nó giữ người đeo nó ở trong một phạm vi nhất định. Tao đã đăng kí nó ở trong phạm vi từ Hogwarts đến Hogsmeade. Nó có nghĩa rằng trong lúc mày đeo nó, mày chỉ có thể ở trong phạm vi nêu trên. Nếu cố gắng vượt ra ngoài thì..."

Harry lùi lại, chuẩn bị cho điều xảy ra sắp tới. Nhưng không có điều gì sẽ chuẩn bị cho Harry sự kinh khủng từ cơn đau ập đến. Ngay khi Moody lẩm bẩm một câu thần chú Harry cảm nhận được một cơn đau nhói lên từ cánh tay trái nó rồi nhanh chóng di chuyển lên ngực. Đau đớn dữ dội ập đến trên ngực nó, ngay tại chỗ trái tim. Harry hít mạnh bởi cơn đau đột ngột và nắm chặt ngực bằng tay phải. Cảm giác giống như một dòng điện chạy xuyên qua nó. Cơn đau nhanh chóng biến mất nhưng cũng làm Harry hít thở khó nhọc. Harry nhìn Moody bằng ánh mắt kinh ngạc. Nó không thể tin được Moody làm thế với nó. Harry chuyển ánh mắt về phía James và thấy ông ta đang nhìn Moody như thể muốn gϊếŧ người. Sau đó ông quay mặt về phía Harry và gửi nó ánh mắt cực kì xin lỗi. Có thể thấy rằng James không đồng ý với điều đó nhưng anh không có quyền quyết định trong chuyện này.

"...vì vậy nhóc, tốt nhất đừng có mà thử trốn thoát bởi vì tất cả mày nhận được chỉ là đau đớn thôi. Nếu mày có thể thoát ra khỏi phạm vi được phép của vòng Bartra bằng cách thần kì nào đó thì cơn đau sẽ gϊếŧ mày, nó sẽ từ từ bóp nát trái tim mày từng chút một. Không dễ chịu đâu, ta cảnh cáo mày trước." Nhìn trông Moody rất đắc ý với chính mình.

Harry chưa bao giờ cảm thấy phẫn nộ đến vậy.Run rẩy trong cơn tức giận, nó nhìn về phía Moody. Harry bước một bước lại gần vị Thần sáng và rít lên với ông.

"Ông nghĩ tôi sẽ để ông đặt cái thứ bẩn thỉu đó lên người tôi sao, ông lầm rồi. Nếu đây là điều kiện vớ vẩn mà các ông muốn đặt ra để tôi được đến Hogsmeade thì tôi không muốn đi nữa. Lấy nó ra ngay!"

Một sự nhục nhã trước đây chưa hề có. Chiếc vòng Bartra này đang kìm giữ nó. Harry cảm thấy mình như một con thú, bị ép buộc phải ở lại trong một phạm vi nhất định. Nó sẽ không chấp nhận chuyện này. Thật vô nghĩa để đi đến Hogsmeade khi nó không thể trốn thoát. Còn lý do gì để đi chứ?

Nụ cười trên mặt của Moody trở nên rộng ra, ông cúi gần về phía thằng nhóc đang cực kì tức giận.

"Tao không lấy ra đâu. Chiếc vòng Bartra này sẽ ở đó nguyên ngày hôm nay, dù mày có đến Hogsmeade hay không. Tao sẽ không sơ sẩy để mày có thể chạy trốn khi gần như cả trường sẽ đến Hogsmeade. Lựa chọn là ở mày. Mày đi với chúng tao đến Hogsmeade hoặc ở lại Hogwarts, trong trường hợp nào, vòng Bartra cũng không được gỡ ra." Đến lúc này Moody cúi người gần hơn nữa về phía Harry và thầm thì. "Và nếu được theo ý tao, nhóc. Tao sẽ không bao giờ lấy cái đó ra đâu. Mày xứng đáng bị như vậy."

Điều này đã đánh vỡ giới hạn của Harry. Nó đã cố kiềm chế bản thân không lao lên đả thương Moody nhưng câu cuối cùng đã làm Harry mất sạch kiểm soát.

Harry xông đến đấm mạnh vào cái mũi méo mó của Moody. Harry nghe được tiếng rắc đầy thỏa mãn từ xương bị gãy. Nó đấm Moody một lần nữa, lúc này là vào bụng, Moody phải quỳ rạp xuống, cố hít lấy không khí. Harry nắm lấy Moody từ phía trước của áo choàng và chuẩn bị đấm một phát nữa vào khuôn mặt nhăn nhúm sợ hãi thì một cơn đau xuất hiện di chuyển từ cánh tay Harry lên trái tim nó làm nó phải buông Moody ra và nắm chặt ngực mình. Harry cố gắng hít thở khi nắm chỗ ngay trái tim. Cơn đau giảm đi và Harry thấy Moody chĩa đũa phép về phía nó. Moody đã tấn công nó lần nữa. Harry đứng thẳng dậy, nó có thể thấy khuôn mặt lo lắng của James, Sirius và Dumbledore.

"Mày thử điều đó một lần nữa đi nhóc, và tao sẽ không bao giờ gỡ cái vòng Bartra ra khỏi tay mày!" Moody gào lên, cố gắng lau đi máu đang chảy ra từ cái mũi gãy.

Harry không nói gì, thay vào đó nó chạy ra khỏi văn phòng. Nó cảm thấy buồn nôn. Nó chạy về phía nhà vệ sinh nam và ngay kịp lúc, tống hết những thứ ít ỏi trong bụng ra ngoài. Harry lau đi những giọt mồ hôi trên trán và ngồi xuống đất, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập điên cuồng. Nó đau nhức khắp người vì cái lời nguyền ngu ngốc đó. Nó nhìn cái vòng Bartra trên tay và cố gỡ thứ đó ra khỏi cổ tay. Nhưng tất cả Harry có thể nhận được là cơn đau lại xuất hiện khi nó chạm vào. Có thể thấy chiếc vòng Bartra chỉ có thể gỡ bởi người đã đặt nó.

Harry rủa thầm. Nó đã bị kẹt lại. Nó phải đeo cái vòng kinh tởm này trong nguyên ngày dù nó không đến Hogsmeade. Harry quyết định nếu nó bị bắt đeo thứ này thì nó nên đến Hogsmeade. Nếu không thể làm được việc gì thì ít nhất nó sẽ gửi một tin nhắn cho cha.

Xxx

James đang cực kì phẫn nộ, anh chỉ mới được thông báo về cái vòng Bartra vài phút trước khi đi đón Harry. James, Sirius và cả Dumbledore đã phản đối mạnh mẽ về việc Harry phải đeo cái vòng, nhưng Moody nhận được ủy quyền từ Bộ và không có nhiều thời gian để giải quyết việc đó. James và Sirius đã tranh cãi rằng đó là một sự sỉ nhục và hạ thấp nhân phẩm của người đeo nó, chỉ trừ trường hợp thật sự bắt buộc. James đã phản đối rằng đối với Harry, việc này là không cần thiết. James biết rằng Harry sẽ phản kháng lại quyết định này và James không hề khiển trách nó khi đã tấn công Moody. Có thể thấy rõ ràng không một ai trong văn phòng phản đối việc Harry làm bị thương Moody vì đã không có ai tiến lên giúp đỡ ông ta.

James không thể dừng cái cảm giác mình đã phản bội Harry. Cái cách mà Harry đã nhìn James khi Moody giải thích về cái vòng Bartra thật sự đau lòng. Harry không hề tin James, James biết điều đó, nhưng bất cứ cảm xúc bé nhỏ nào mà Harry cảm nhận về James, có thể về việc bảo vệ nó, đều đã mất sạch. James cảm thấy chỉ vì vài giờ ở Hogsmeade thật không đáng, nhưng anh cũng đã được nói về vấn đề này từ Moody, Harry phải đeo Bartra cho dù nó có đi Hogsmeade hay không.

Xxx

Hogsmeade là một nơi mà không ai có thể ghét được. Đó là một nơi dành cho tất cả mọi người. Tiệm giỡn, cửa hàng đồ ngọt, dụng cụ Quidditch, tiệm sách và bất cứ thứ gì mà bạn có thể tưởng tượng ra. Harry bước trên con đường nhộn nhịp và nhìn xung quanh. Nó mới tới Hogsmeade chỉ có hai lần và cả hai lần đều không có nhiều thời gian để tham quan. Nó đã bay qua ngôi làng này rất nhiều lần, tưởng tượng ra sẽ như thế nào khi có thể chậm rãi bước qua những con đường, ngắm nhìn những cửa hàng hoặc có thể bước vào quán Ba cây chổi nổi tiếng và thưởng thức những thức uống ở đó.

Tuy nhiên, đối với Harry, hôm nay không phải là ngày hưởng thụ những niềm vui nhỏ nhặt như vậy. Nó có thể cảm nhận những ánh mắt dán chặt lên người và nó có thể thấy Moody đứng từ xa. Chiếc vòng Bartra đè nặng trên tay, cho dù chỉ là một đường sáng mảnh. Harry căm hận phải đeo thứ đó và không thể đợi được cái ngày tồi tệ này kết thúc, để nó có thể thoát khỏi cái này. James đã đi cùng với Lily và đang tiến về tiệm giỡn với Sirius Black. Harry thấy những học sinh từ năm ba đến năm bảy, hướng vào những cửa hàng khác nhau. Nó bắt gặp cái đầu tóc trắng của Draco và chạy vội về phía cậu ta. Harry không thể chịu đựng được thêm tình trạng bất lực này một chút nào nữa. Nó đã quá tin tưởng rằng nó sẽ có thể trốn thoát ngày hôm nay và giờ đây nhận ra điều đó là không thể, Harry cảm thấy thật khó khăn để không gục ngã.

Draco nhìn thấy Harry và sững lại. Harry nhếch mép cười khi Draco định mở miệng.

"Nếu mày định hỏi "Mày đang làm gì ở đây?" một lần nữa Draco, tao thề, mày sẽ không thể nói được trong mấy tuần tới đấy." Harry nói và đẩy vai đứa bạn một cách đùa cợt.

Draco nhanh chóng đáp lại bằng việc khỉnh mũi.

"Ồ hình như chúng ta đều trong tâm trạng nóng nảy nhỉ. Nhìn xung quanh đi Harry, mày đang ở Hogsmeade đấy. Vui lên, dù sao, có rất nhiều khuôn mặt thân quen xung quanh đây mà."

Harry mỉm cười trước ám chỉ đầy vụng về của Draco về việc những Tử thần thực tử đang ở Hogsmeade.

Harry vội vã bước đi với Draco, Crabbe và Goyle bám theo sau, đeo những bộ mặt ngu ngốc.

"À tao phải nói này, Harry. Tao không nghĩ lão già hiệu trưởng lẩm cẩm đó sẽ để cho mày đến Hogsmeade đó. Ý tao là bọn họ quên mất mày là ai à? Hay bọn họ nghĩ mày đã bị thuần hóa rồi?"

Harry chỉ cười buồn về phía Draco.

"Nếu được vậy." Nó lẩm bẩm cho chính nó hơn là với Draco. Harry kéo tay áo khoác lên để cho Draco thấy cái vòng Bartra. Harry thì thầm giải thích đó là gì và có thể làm gì cho Harry nếu nó cố bỏ trốn khỏi Hogsmeade.

Mặt Draco cắt không còn một chút máu, và sau đó những vệt đỏ xuất hiện trên khuôn mặt xương xẩu.

"Những...những tên khốn! Sao bọn chúng...việc đó thật là...ôi! Mày hãy đợi đi Harry...khi dì Bella tóm được chúng...bọn chúng sẽ phải ước rằng bọn chúng đã không đυ.ng đến một ngón tay của mày!"

Harry mỉm cười bởi lời nói của đứa bạn. Đúng vậy, Bella sẽ ăn tươi nuốt sống Dumbledore và Hội nếu dì ấy biết được Harry đã phải trải qua những gì. Harry không dám nghĩ đến việc cha nó sẽ làm. "Merlin!" Harry nghĩ "Mình sẽ nhận được còn hơn cả việc chảy máu mũi ấy chứ, nếu ông ấy biết được. Mình sẽ cho cha thuốc làm dịu tâm trí trước khi nói với ông."

Trái tim Harry thắt chặt khi nghĩ đến Bella và cha. Nó thật sự muốn gặp lại họ, nó muốn trở về nhà, cho dù nghe điều đó trẻ con đến thế nào, Harry chỉ muốn cơn ác mộng này kết thúc và nó có thể quay về.

P/s: Sorry mọi ngừi vì để truyện vào tủ quá lâu huhuuuuu, đợt tgian rùi tui học c3 k có tgian giờ mới quay lại. Mong mn ủng hộ T^T