Chương 9: Ngươi còn dám bước thêm nửa bước, trẫm bẻ gãy chân ngươi (1)

Thanh Xà và Tô Miểu trừng mắt nhìn nhau một lúc, hai bên không ai chịu nhường ai.

Cuối cùng, Tô Miểu lại thở dài.

Thanh Xà thấy vẻ mặt nàng hơi buồn xuống, nó liền vặn vẹo thân mình, có chút ngượng ngùng:

“Ngươi đừng như vậy mà… cùng lắm ta lại theo ngươi tìm thêm lần nữa. Nhất định sẽ tìm được, vậy được chưa?”

Tô Miểu liếc nó:

“Lỡ như tìm không ra thì sao?”

“Vậy… vậy ta sẽ không đòi đi nữa!”

“Thật chứ?”

Thanh Xà do dự một chút, rồi bò chậm rãi lên tay nàng:

“Bọn ta dòng rắn, nói ra một lời nặng như chín đỉnh đồng.”



Vài ngày sau, ban đêm.

Tô Miểu lại định dẫn theo Thanh Xà lén chuồn khỏi lãnh cung một chuyến.

Từ sau sự việc lần trước, Hoàng đế đã cho thêm hai thái giám canh giữ trước lãnh cung, nhưng cũng chỉ đến thế.

Có lẽ trong mắt hắn, nàng chẳng phải chuyện quan trọng gì, nghĩ rằng nàng không dám chạy lung tung nữa.

Giờ này trời đã khuya, mấy thái giám kia đều ngủ cả rồi.

Tô Miểu mừng như mở cờ trong bụng.

Nhưng nàng còn chưa kịp bước ra khỏi cửa.

Khi đang ngồi trước bàn thay đồ, bỗng trong sân vang lên một tiếng hét thất thanh.

Hình như là… Trục Nguyệt?

Sắc mặt Tô Miểu thay đổi, vội khoác áo ngoài chạy ra.

Vừa mở cửa, nàng đã thấy Trục Nguyệt đứng giữa sân, mặt trắng bệch, hồn vía như bay mất, trông vẫn chưa hoàn hồn.

Tô Miểu bước nhanh tới:

“Trục Nguyệt, có chuyện gì vậy?”

Trục Nguyệt nhìn nàng một cái, giọng run run pha tiếng nức nở:

“Nương nương… nô tỳ… nô tỳ vừa rồi ngủ gật ngoài sân, rồi gặp ác mộng…”

Tô Miểu nhíu mày:

“Trời lạnh thế này, ngươi cũng ngủ được ngoài trời sao?”

Trục Nguyệt tưởng nàng trách mình, vội khóc òa:

“Nương nương tha tội… nô tỳ không biết sao nữa… vốn chỉ muốn ngồi một lát, ai ngờ… ai ngờ ngồi một lát liền… liền…”

“Được rồi, không sao. Đừng khóc.”

Tô Miểu bất đắc dĩ.

“Ta không trách ngươi, chỉ sợ ngươi bị lạnh thôi. Về phòng ngủ đi.”

“Vâng.”

Trục Nguyệt len lén nhìn nàng, thấy nàng thật sự không giận, lúc này mới hốt hoảng chạy về phòng.

Chờ Trục Nguyệt đi rồi, mặt Tô Miểu lập tức trầm xuống.

Gió đêm lạnh buốt lướt qua mặt, trong sân lãnh cung vẫn còn vương lại một luồng khí âm u quỷ dị.

Trục Nguyệt ngủ mê kia… tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Ống tay áo nàng khẽ động.

Thanh Xà thò đầu ra:

“Tê… hình như có mùi tà khí.”

“Không sai.”

Xem ra tối nay không tìm được kẻ thả rắn… mà phải đi tìm… quỷ.

Thanh Xà bất ngờ liếc nàng:

“Cái gì mà không sai… ngươi… ngươi còn biết trừ tà nữa hả?”

Tô Miểu cười lạnh:

“Sao? Chỉ cho phép ngươi biết à?”

Hai mắt Thanh Xà trợn to như muốn rơi ra ngoài.

Nữ nhân này… là giả sao?

Không phải nói Ninh phi chỉ là người phàm bình thường, cái gì cũng không biết ư?

Vậy tại sao cả chuyện trừ tà nàng cũng biết?

Nó còn tưởng nàng nghe hiểu được lời nó nói là vì biết ngôn ngữ loài rắn.

Nhưng bây giờ nghĩ lại…