Chương 8: Ngươi dám khinh bạc ta ngay giữa chốn hậu cung? (3)

Tô Miểu sắp khóc đến nơi.

Hắn chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?

Không đời nào hắn là… là… cái người đó chứ?

Nhưng đám thái giám lại nhìn nàng như nhìn kẻ điên, mặt đầy hoảng sợ.

Có người còn lén lắc đầu, rồi nhỏ giọng nhắc:

“Nương nương… không thể nói với Hoàng thượng như vậy…”

Thật ra bọn họ vốn muốn nói:

“Nương nương lá gan quá lớn!”

Nhưng mà… vừa rồi Hoàng thượng còn hôn nàng!

Hậu cung thay đổi từng ngày, biết đâu nương nương từ lãnh cung lại được sủng ái trở lại?

Không thể tùy tiện quát.

Dù họ dùng giọng nhẹ nhàng, từ ngữ uyển chuyển, sắc mặt Tô Miểu vẫn lập tức tái mét như tờ giấy.

Hoàng… Hoàng thượng?

Là thật… là thật sự Hoàng thượng!

Tô Miểu tuyệt vọng nhìn bàn tay mình vẫn còn đặt trên vai người nam nhân ấy, muốn rụt về nhưng run đến mức không nhúc nhích nổi, như chỉ cần động một chút xương sẽ gãy.

“Hoàng thượng…”

“A...”

Một tiếng cười lạnh của hắn liền cắt ngang lời nàng.

Tô Miểu khóc không ra nước mắt:

“Thần thϊếp chỉ là… mất trí nhớ, xin Hoàng thượng đừng chấp với thần thϊếp.”

“Thần thϊếp?”

Hắn nhếch môi cười lạnh.

“Ngươi ư? Tô Miểu, ngươi nghĩ mình có thân phận gì?”

“…”

A, câu nói quen thuộc ghê, lúc nãy nàng còn mắng Tiểu Thanh Xà như thế…

Đúng là ra ngoài gây họa, sớm muộn gì cũng phải trả giá.

Tô Miểu hít hít mũi.

Đế Bắc Vũ liếc qua đám thái giám:

“Trẫm nói lôi nàng về lãnh cung, cần trẫm nhắc lần thứ ba sao?”

“Nô tài không dám!”

Đám thái giám đồng thanh, mặt đầy quỷ dị.

Một khắc trước Hoàng thượng còn đứng sát nương nương, giờ lại ném nàng về lãnh cung?

Quả nhiên lòng dạ bậc đế vương khó đoán!

Dù vậy, thánh ý cũng không phải bọn họ dám trái.

Bọn họ đồng loạt tiến lên, khom người:

“Nương nương…”

Tô Miểu cắn môi ai oán.

Thấy Hoàng thượng chẳng động lòng, nàng đành từng bước lưu luyến nhìn hắn, cuối cùng vẫn phải theo bọn họ rời đi.

Nàng tự nhủ cũng may chỉ bị ném lại lãnh cung, không bị phạt thêm cái gì…

Quả nhiên, trở về lãnh cung rồi, nàng phát hiện cuộc sống cũng không khác gì, chỉ là… bị dọa mất nửa cái mạng!

Nhưng vừa thở phào xong, nàng liền nhớ ra chuyện khác…

“A đau đau đau!”

Con Thanh Xà bị nàng lôi từ tay áo ra, cố quấn lấy tay nàng nhưng Tô Miểu không cho nó cơ hội, túm lên rồi ném nó thành một cục.

“Ngươi làm cái gì vậy?”

“Ngươi còn dám kêu?”

Tô Miểu âm trầm nhìn nó.

“Nếu không phải tại ngươi, ta đâu gặp cái xui xẻo đó... Hoàng đế?”

Thanh Xà kêu ai da.

“Làm sao trách ta được, không phải ngươi nhất quyết đòi ra ngoài sao?”

Ha?

Tô Miểu suýt nghẹn chết:

“Đúng, ta muốn đi ra ngoài. Nhưng ai nói với ta chắc chắn tìm được kẻ sai khiến ngươi? Cuối cùng kẻ mù đường ở Ngự Hoa Viên là ai hả?”

“Ta đâu cố ý.”

Nó cuộn tròn ủy khuất, lẩm bẩm:

“Với lại, lúc nãy ngươi còn ôm còn dựa người ta, trông vui lắm mà?”

Tô Miểu lập tức quát lớn.

“Ngươi nói cái gì?!”

“Ta không nói! Không nói gì hết!”

Thanh Xà trợn mắt, vội đổi đề tài:

“Kỳ thật ta thông minh lắm, ngươi cho ta thêm một cơ hội, lần sau ta nhất định nhớ ra!”

“Hà hả.”