Chương 7: Ngươi dám khinh bạc ta ngay giữa chốn hậu cung? (2)

Không xa đó, một nhóm tiểu thái giám đã chạy đến gần, nhưng từng người đều đứng đơ tại chỗ, mặt đầy khϊếp sợ.

Hoàng… Hoàng thượng?

Không sai, hai người trước mắt chính là Hoàng thượng và vị chủ nhân trong lãnh cung kia!

Rõ ràng Ninh phi bị nhốt lãnh cung, mấy hôm trước còn treo cổ tự vẫn cơ mà, sao giờ lại chạy ra ngoài?

Không, chuyện ấy không quan trọng!

Quan trọng là... Hoàng thượng chưa từng thân cận với bất kỳ phi tần nào, vậy mà người đứng đây lại là Ninh phi mà hoàng thượng ghét nhất, thế mà hai người còn đứng sát nhau?

Mặt trời hôm nay mọc từ hướng tây sao?

Các thái giám mắt đều sắp rơi ra ngoài.

Mãi đến khi tiếng nữ nhân kinh hãi vang lên:

“Ai cha…”

Tô Miểu ra vẻ hoảng loạn che mặt:

“Sao… sao ở đây lại có người? Trời ơi, đông người như vậy!”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Mọi người:

“…”

Đây… đây là tình huống gì vậy?

Đón lấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tô Miểu tỏ vẻ hoảng hốt đến thê thảm, còn cố dụi mắt để rơi chút ánh nước long lanh:

“Ta… ta bị các ngươi nhìn thấy rồi, danh tiếng chẳng còn, ta… ta không muốn sống nữa!”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Mọi người:

“…”

Vị chủ tử này rốt cuộc đang giở trò gì?

Thấy bọn họ vẫn đứng im, hoàn toàn không có ý chất vấn, ánh mắt Tô Miểu chợt lóe lên vẻ nghi ngờ.

Chẳng lẽ người nam nhân bên cạnh thân phận quá lớn, dù ở hậu cung thân thiết với phi tần, đám thái giám này cũng không dám hỏi?

Vậy chẳng phải nàng thiệt to rồi sao?

Tô Miểu cắn môi, nghĩ một là làm luôn cho trót.

Nàng lập tức đổi vẻ mặt từ yếu đuối đáng thương thành giận dữ lạnh lùng, trừng mắt quát Đế Bắc Vũ:

“Đồ du thủ du thực kia, ngươi dám giữa chốn hậu cung mà khinh bạc ta!”

Rồi nàng quay sang đám thái giám, ra lệnh:

“Các ngươi, còn không mau bắt hắn lại!”

Mọi người:

“…”

Trời đất ơi!

Ninh phi nương nương… có phải sau lần thắt cổ, đầu óc bị hỏng rồi không?

Mọi người vẻ mặt phức tạp nhìn nàng, rồi lại quay sang người nam nhân bên cạnh…

Sắc mặt Đế Bắc Vũ đã đen kịt đến mức như sắp nhỏ nước, đôi mắt sâu thẳm âm trầm, nhìn nàng chằm chằm như cơn bão kéo đến.

“Người đâu!”

Hắn quát lạnh:

“Lôi nàng về lãnh cung cho trẫm!”

Tô Miểu còn chưa kịp phát huy tiếp thì mặt đã đông cứng lại khi nghe hắn dứt lời.

Trẫm…?

Hắn vừa nói… trẫm?

Nàng trợn tròn mắt:

“Ngươi vừa rồi nói cái gì?”

Nàng nuốt nước bọt, hai chân run lên.

“Ngươi… ngươi… gan to thật, ai cho phép ngươi tự xưng lung tung như thế?”

Đây chẳng phải là cách tự xưng của Hoàng đế sao?

Tên nam nhân này đúng là gan trời, dám tự xưng trẫm?