Chương 6: Ngươi dám khinh bạc ta ngay giữa chốn hậu cung? (1)

Hai người càng đi xa, những câu sau Tô Miểu nghe không rõ nữa.

Nhưng gương mặt nàng thoáng ngẩn ra.

Từ lúc mở mắt trong lãnh cung, mỗi lần hỏi cung nữ Trục Nguyệt vì sao mình bị đày tới đây, Trục Nguyệt luôn nói vì nàng tính tình khó chịu, Hoàng thượng không thích nàng, nên mới bỏ nàng.

Nhưng xem ra… không phải chỉ vậy, nữ nhân vừa rồi còn nói nàng “xảy ra chuyện”.

Là chuyện gì?

“Còn không xuống!”

Một tiếng quát lạnh bất ngờ vang lên bên tai, dọa nàng giật mình.

Tô Miểu run run hàng mi, mơ hồ nhìn nam nhân ngay trước mặt.

Đế Bắc Vũ mặt không chút cảm xúc.

Hắn nghĩ thế nào cũng thấy nàng đang giả vờ mất trí.

Nhưng nhìn kiểu gì, nàng cũng không giống giả, nếu nàng diễn giỏi như vậy, sao lại bị cả cung ghét bỏ gọi là kiêu ngạo hung hăng?

Chẳng lẽ… nàng thật sự mất trí?

Hắn khẽ nheo mắt, nhìn nàng, trong mắt nàng còn như mang chút buồn vì lời hai phi tần vừa nói.

Buồn cười thật.

Hai người nhìn nhau một lúc, Tô Miểu mới nhớ ra tình huống hiện tại.

Nàng “a” một tiếng, vội vàng buông tay chân, nhảy xuống khỏi người hắn rồi quay lưng định chạy.

Sắc mặt Đế Bắc Vũ lại đen xuống lần nữa.

Quả nhiên, bất kể thật mất trí hay giả vờ mất trí, nàng vẫn giống như trước hỗn láo, vô phép!

Đúng lúc có một đội thái giám đi ngang qua, Đế Bắc Vũ nhíu mày, lạnh giọng:

“Người đâu!”

Cái gì?

Tô Miểu mềm chân, quay đầu phắt lại:

“Ngươi định làm gì?”

Nàng theo bản năng muốn tìm nơi trốn, nhưng đã bị phát hiện, trốn cũng vô ích…

Đế Bắc Vũ chẳng thèm nhìn nàng, sải bước định bỏ đi.

Nhưng Tô Miểu làm gì để hắn dễ dàng đi!

Nàng chặn trước mặt hắn, nghiến răng:

“Đồ khốn kiếp, hóa ra lúc nãy ở trong kia là giả vờ hùa theo ta? Ngươi tưởng vậy là ta không bắt được ngươi sao?”

Hắn bình thản:

“Ngươi tưởng trẫm sẽ...”

Giọng trầm lạnh bỗng khựng lại.

Trước mắt hắn, gương mặt tươi cười của nàng đột nhiên áp sát lại không kịp tránh!

Đế Bắc Vũ trừng mắt.

Nhiều năm qua, hắn chưa từng bị ai liên tục dọa đến mức này trong một ngày.

Nữ nhân này… lại muốn dán môi vào hắn?

Ánh mắt hắn thoáng tối sầm.

Nữ nhân đáng chết này, gan lớn thật!

Nhưng...

Nụ hôn đoán trước… vẫn không rơi xuống.

Nàng áp sát rất nhanh khiến hắn không kịp phản ứng, nhưng khi tới gần thì chỉ hơi nghiêng đầu, nhìn từ ngoài vào giống như hôn, nhưng thực chất chẳng chạm vào gì.

Ngay giây tiếp theo, bên tai hắn vang lên tiếng nàng khẽ cười…

“Giờ nhiều người thấy như vậy, ai nấy đều tưởng ta hôn ngươi. Ngươi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch nổi đâu.”

Giọng nàng hơi lành lạnh, lại mang chút tự đắc:

“Tặc tặc… mang tiếng làm loạn trong hậu cung, ai bảo trước khi đi ngươi nhất định phải đâm ta một nhát, đã muốn chết thì cùng chết chung luôn đi.”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Không khí lập tức trầm hẳn xuống, quỷ dị vô cùng.