Đế Bắc Vũ không đợi nàng uy hϊếp xong, trực tiếp bước lên trước một bước.
Hơn nữa sau bước ấy, hắn cũng không nhúc nhích thêm, chỉ nheo mắt nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo vài phần khinh thường, vài phần chế giễu:
“Thế nào?”
Tô Miểu:
“…”
Giỏi lắm, giỏi cho cái tên nam nhân thối tha này!
Tô Miểu tức đến bật cười, nghiến răng nói:
“Là tự ngươi tìm tới thôi!”
Lời còn chưa nói hết, cả người nàng đã lao về phía hắn.
Vốn định chỉ giữ chặt tay hắn, ai ngờ hai tay lại duỗi thẳng ra, ôm lấy hắn chặt như bạch tuộc.
Mi mắt Đế Bắc Vũ giật mạnh.
Tránh không kịp nên cả người hắn cứng đờ trong nháy mắt.
Cảm giác đầu tiên không phải giận, mà là… kinh hãi.
Kinh hãi rất nhiều…
Còn chưa kịp nghĩ gì kiều diễm, người đang ép trong lòng hắn lại ngẩng đầu:
“Cho dù mặt ngươi có lớn đến thế, giống như vừa rồi có đi ra ngoài, người ta cũng sẽ không tin ngươi không vụиɠ ŧяộʍ qua lại với ta… Nhưng còn bây giờ thì sao?”
Nàng nhướng mày cười, giọng đắc ý:
“Chúng ta tay chân đều dính nhau hết rồi, nhìn thế nào cũng giống đôi nam nữ vụиɠ ŧяộʍ lén lút ấy chứ!”
Đế Bắc Vũ:
“…”
Vụиɠ ŧяộʍ qua lại?
Còn đôi nam nữ lén lút?
Nữ nhân này không phải mất trí… mà là điên rồi!
Mặt Đế Bắc Vũ lập tức xanh mét.
Hắn bóp chặt cánh tay nàng, muốn kéo nàng xuống:
“Cút ngay.”
Nhưng nữ nhân này như mọc trên người hắn, kéo không ra.
Hắn vừa gỡ được một tay thì nàng cắn răng, nhảy hẳn lên người hắn, hai chân cũng móc lên!
Lần này đúng là dán sát không còn khoảng trống.
Hơi thở Đế Bắc Vũ trở nên nặng, môi lạnh băng mím chặt, giọng hắn trầm xuống đến tận đáy:
“Tô... Miểu!”
Tô Miểu ho nhẹ:
“Đợi bọn họ đi rồi, ta sẽ thả ngươi ra ngoài… Thật đó, ta thề!”
Nói xong còn cố chớp mắt liên tục, ra vẻ thành thật.
Đế Bắc Vũ còn chưa kịp đáp thì tiếng cười bên ngoài lại vọng đến, lần này rất gần.
Hắn chỉ cần động một chút thôi là người ngoài sẽ phát hiện ngay.
Tô Miểu đáng thương nhìn hắn, ghé sát tai hắn, hạ giọng:
“Mặc kệ trước đây chúng ta có ân oán gì, cứ coi như ta sai được không? Vừa nhìn là biết ngươi là người có lòng tốt, đừng tính toán với ta nữa nhé?”
Giọng nàng mềm như bông, hơi thở phả bên cổ hắn mang theo hương thơm nhàn nhạt, khiến người ta dễ quên mất nàng đang nói gì.
Đế Bắc Vũ chỉ trầm mắt, không nói tiếng nào.
Nhưng Tô Miểu vẫn cảm thấy may mắn, hắn không gọi người là tốt rồi.
Dù hắn không phản ứng gì nàng cũng không để ý!
“Tỷ tỷ…”
Bên ngoài tiếng nói truyền vào rõ ràng.
Qua khe cây lá rậm rạp có thể thấy hai phi tần ăn mặc lộng lẫy đi tới.
Một người mặc váy hồng cánh sen tươi tắn như đóa hoa, người còn lại mặc lam nhạt dịu dàng kín đáo.
Lệ phi bĩu môi:
“Tỷ đừng lo, Ninh phi giờ còn bị nhốt trong lãnh cung, có thể gây sóng gió gì chứ?”
Thục phi khẽ lắc đầu, ánh mắt có chút thương hại:
“Ta không lo cái đó. Ta sợ nàng ta ở lãnh cung… không có thái y khám cho.”
“Cái gì?”
Lệ phi tròn mắt.
“Lúc này mà tỷ còn quan tâm nàng ta? Tỷ ơi, Ninh phi làm bao nhiêu chuyện xấu, Hoàng thượng anh minh mới đày nàng vào lãnh cung. Người khác còn mong nàng ta chết quách đi, tỷ… sao mà ngốc vậy?”
“Haizz…”
Thục phi thở dài.
“Nàng ta cũng chỉ là người đáng thương thôi…”
“Đáng thương cái gì!”
Lệ phi giận đến bĩu môi, khinh thường:
“Nếu không phải nàng kiêu căng, lại không biết sống, thì đâu đến mức bị người người ghét bỏ! Ngày thường nàng ta gây bao nhiêu chuyện, đến lúc xảy ra chuyện, chẳng ai chịu mở miệng giúp. Nên nông nỗi hôm nay, hoàn toàn là tự nàng đáng!”
“Đừng nói nàng như vậy…”