Hai lần đang nói chuyện bị cắt ngang, Lệ phi gần như phát điên, quát lớn:
“Tiện nhân! Ta bảo ngươi câm miệng!”
Lời lẽ thô tục của nàng ta cuối cùng cũng khiến sắc mặt Đế Bắc Vũ chìm hẳn xuống.
Ánh mắt hắn lạnh buốt, hạ thấp giọng:
“Lệ phi, để trẫm nghe thêm một câu bẩn thỉu như thế nữa… coi chừng cái lưỡi của ngươi.”
Lệ phi ủy khuất tới đỏ cả vành mắt:
“Hoàng thượng, thần thϊếp vốn dĩ không đánh nàng! Nàng tự bày trò, tự diễn, muốn vu oan hại thần thϊếp! Chuyện tối qua nhất định cũng là nàng dựng lên để hãm hại thần thϊếp! Thần thϊếp chỉ là nói không lại nàng, thật sự là bị oan!”
Đế Bắc Vũ nheo mắt:
“Tối qua trẫm đã nói trẫm sẽ điều tra. Không cần ngươi làm thêm chuyện thừa.”
“Nhưng mà…”
“Đúng rồi đó.”
Tô Miểu không cho nàng ta cơ hội phân trần, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói:
“Tuy chuyện không phải do ta làm, nhưng cũng chưa chắc là do Lệ phi nương nương làm. Nếu nương nương trong sạch, thì cứ chờ đến ngày chân tướng sáng tỏ là được.”
“…”
Trang điểm tinh xảo trên mặt Lệ phi gần như méo hẳn đi.
Nàng ta trừng Tô Miểu đầy độc ý.
Tô Miểu khẽ nghiêng người nép về sau lưng Đế Bắc Vũ.
Động tác nhỏ nhưng đủ khiến ai cũng nhìn thấy rõ.
Lệ phi thấy hành động cố làm ra vẻ ấy, suýt nữa không nhịn nổi mà lao lên tát nàng một cái.
Nhưng dưới ánh mắt lãnh lẽo của hoàng đế, dù cả người run lên vì giận, nàng vẫn cố kìm lại.
“Hoàng thượng, là thần thϊếp sai rồi!”
Lệ phi nhắm mắt, cắn răng:
“Trong sạch thì tự khắc rõ ràng. Thần thϊếp không dám giải thích nữa.”
Tô Miểu khẽ cúi mắt, hơi kinh ngạc.
Xem ra vị nương nương này… còn chưa ngốc tới mức không cứu được.
Nhưng cũng hơi tiếc.
Nếu nàng ta nói thêm vài câu nữa, biết đâu lại chọc cho Đế Bắc Vũ tức hơn?
Nàng khẽ thở dài.
Đế Bắc Vũ liếc sang nàng, đúng lúc Tô Miểu ngẩng đầu.
Ánh mắt đen sâu của hắn khiến nàng nghẹn thở một nhịp, vội chớp mắt đầy ủy khuất.
Đế Bắc Vũ:
“…”
Sắc mặt hắn tối thêm một tầng.
“Lệ phi, từ hôm nay trở đi trở về Lệ Hoa Cung tự mình suy nghĩ cho rõ. Nửa tháng không được bước chân ra ngoài.”
Lệ phi trừng to mắt:
“Hoàng thượng!”
Nửa tháng không được ra khỏi cửa… chẳng phải là bị nhốt lại sao?
Nhưng nàng ta còn chưa kịp nói thêm, giọng hoàng đế đã lạnh như dao cắt:
“Dám mở miệng thêm nửa câu, ngươi khỏi cần ra luôn.”
Nghe đến đây, dù trong lòng có bao nhiêu oan khuất, Lệ phi cũng không dám nói thêm.
Nàng ta chỉ có thể đỏ hoe mắt nhìn hoàng đế một cái, dồn hết ủy khuất vào trong ánh mắt ấy.
Chỉ tiếc… hoàng đế hoàn toàn không nhìn nàng ta.
Ánh mắt hắn rõ ràng đặt trên người Tô Miểu.
Lệ phi mạnh tay xé nát khăn lụa trong tay, gần như cắn nát cả hàm răng.
Tô Miểu!
Đồ tiện nhân đó… bản cung nhớ kỹ!
“Hoàng thượng…”
Lệ phi đi rồi, Tô Miểu đối diện ánh mắt nặng nề của hoàng đế, trong lòng run lên, cố nở nụ cười yếu ớt:
“Lệ phi nương nương đi rồi… bây giờ ngài trừng thần thϊếp để làm gì?”
“Trẫm muốn nhìn cho rõ… rốt cuộc ngươi có bao nhiêu gương mặt.”
“…”
Tô Miểu ngơ ngác chớp mắt:
“Hả?”
Đế Bắc Vũ hơi cong môi.
Ánh mắt hắn từ đôi mắt đen trắng rõ ràng của nàng chậm rãi dời xuống khuôn mặt trắng trẻo mềm mại.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chạm hai cái lên má nàng, giọng trầm thấp, mang theo ý trào phúng:
“Nơi này… vừa rồi bị đánh?”
“A…”
“A là ý gì? Bị đánh… hay không?”