Chương 37: Bắc dĩ mà cưng chiều

Tô Miểu nức nở hai tiếng, đưa tay khẽ lau khóe mắt:

“Chẳng lẽ phải đợi ta chết rồi, nương nương mới chịu buông tha ta sao?”

Cái… cái kiểu nói gì thế này?

Lệ phi kinh ngạc nhìn nàng, không tin được:

“Ngươi… ngươi đang nói linh tinh cái gì vậy!”

Nàng ta còn định lao đến tát cho Tô Miểu một cái, nhưng ngay lúc cánh tay vừa giơ lên, ánh mắt lại vô tình bắt gặp gương mặt âm trầm của nam nhân đang đứng ở cửa.

“Hoàng… Hoàng thượng?”

Lệ phi hoảng hốt.

“Chuyện tối qua còn chưa điều tra rõ, ngươi lại chạy đến đây làm gì?”

Đế Bắc Vũ lạnh giọng, mắt dừng trên gương mặt nàng ta, rồi chuyển sang cánh tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung kia, ánh mắt càng lạnh thêm.

Lệ phi giật mình, tim hụt mất một nhịp:

“Thần thϊếp…”

Đương nhiên nàng ta không thể nói mình đến để dạy dỗ “tiện nhân”, vội hạ tay xuống, lắp bắp:

“Thần thϊếp tối qua nghĩ mà không ngủ được, sợ bản thân bị người ta vu oan, nên muốn đến xem lại, tìm hiểu cho rõ chuyện.”

“Hoàng thượng chẳng phải đã nói sẽ tự điều tra rõ sao?”

Tô Miểu chùi mũi, giọng đáng thương.

“Lệ phi nương nương là không tin Hoàng thượng ạ?”

“Ngươi im miệng ngay!”

Lệ phi gần như nghiến răng.

Con tiện nhân chết tiệt này lại bắt đầu diễn trò!

Nàng ta liền biết vì sao nàng chưa đánh mà Tô Miểu đã “bay” đi trước.

Thì ra thấy Hoàng thượng tới nên cố tình chơi trò này!

Lệ phi tức đến sắc mặt xanh lét, sao lại có loại người giỏi giả bộ vô liêm sỉ đến mức này chứ?

Đúng là hạ tiện!

Nhưng khi Lệ phi còn đang giận sôi lên, ánh mắt Đế Bắc Vũ lại rơi xuống gương mặt Tô Miểu.

Nàng đang dựa vào cửa, nhăn mặt chịu đau, trông tủi thân đến đáng thương.

Hàm dưới hắn siết chặt, còn giữa chân mày chợt lạnh đi thêm mấy phần.

Do dự một chút, hắn vẫn bước lên.

Tô Miểu cúi đầu, nhìn bàn tay to, khớp xương rõ ràng, ngón tay dài thon thả vươn tới trước mặt mình.

Trong tích tắc, nàng còn cảm thấy sao tay một người nam nhân có thể đẹp đến vậy.

Nàng ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt phượng hẹp dài của hắn.

Đen như mực, lạnh lùng, còn mang chút bực bội.

Giống như chỉ cần nàng không đưa tay cho hắn nắm thì hắn sẽ nổi giận ngay lập tức.

Tô Miểu khịt mũi, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Hoàng thượng… thần thϊếp đau, đứng không vững…”

Lệ phi:

“…”

Trời ơi trời ơi!!!

Cái người chuyên giả bộ này, đúng là đáng đánh!

Giữa chân mày Đế Bắc Vũ giật thành một nếp, hắn lạnh giọng quát:

“Sao ngươi phiền phức như vậy?”

Tô Miểu run mắt, buồn buồn dời đi ánh nhìn.

Sắc mặt Đế Bắc Vũ lập tức đen thui.

Giằng co chốc lát, hắn bước thêm một bước, đưa tay tóm lấy cánh tay nàng, trực tiếp xách nàng đứng thẳng dậy.

Tô Miểu thật ra bị túm đau đến mức hít vào một hơi, nhưng trong mắt người ngoài động tác ấy lại giống như một nam nhân không chịu nổi việc nàng tủi thân làm nũng, cuối cùng đành bất đắc dĩ cưng chiều mà đỡ nàng đứng lên.

Vì vậy mà Lệ phi tức đến muốn học máu.

“Hoàng thượng!”

Lệ phi mặt mày méo xệch, không nhịn nổi nữa hét lên chỉ vào nàng.

“Nàng ta đang diễn! Thần thϊếp hoàn toàn không có...”

“Không có gì?”

Đế Bắc Vũ nghiêng mắt nhìn nàng ta, giọng nhàn nhạt.

Khuôn mặt hắn không còn vẻ mất kiên nhẫn hay lạnh lẽo, nhưng cái khí thế cao cao tại thượng kia lại khiến người ta lạnh sống lưng.

“Trẫm còn chưa hỏi đến tội ngươi, ngươi đã không nhịn được mà khai rồi?”

Lệ phi mặt đỏ bừng, tức đến run người:

“Thần thϊếp thừa nhận mình có muốn đánh nàng, nhưng mà...”

Tô Miểu hoảng hốt nhìn nàng ta:

“Lệ phi nương nương sao lại muốn đánh ta?”

Nàng cười khổ.

“Ta mới tỉnh lại có mấy ngày, cũng chẳng nhớ rõ ai với ai, rốt cuộc ta đắc tội chỗ nào?"

"Nếu chỉ vì Hoàng thượng ban thưởng, thì áo bông chăn bông… ta đưa hết cho ngươi cũng được.”