Thái hậu khẽ cười:
“Thừa tướng đại nhân dạy con có phép tắc, ai gia tin. Nhưng Ninh phi lại làm ra chuyện như vậy trước mặt bao nhiêu người, dù ai gia muốn giúp nàng… cũng không biết phải mở lời kiểu gì. Điểm này, chắc thừa tướng cũng hiểu.”
Hiểu, tất nhiên là hiểu!
Chính vì nàng làm chuyện đó ngay trước mặt biết bao người, nên ông ta muốn biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ cũng không làm được!
Tô Minh Viễn cúi mắt, còn định nói gì thêm thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng the thé:
“Hoàng thượng giá đáo!”
Bóng dáng minh hoàng từ ngoài bước vào, sải thẳng đến giữa điện:
“Nhi thần xin thỉnh an mẫu hậu.”
Thái hậu cười dịu dàng:
“Hoàng thượng không cần đa lễ, ngồi đi.”
“Tạ mẫu hậu.”
Đúng lúc này, Tô Minh Viễn định hành lễ với vua, nhưng Đế Bắc Vũ chỉ nhàn nhạt phất tay:
“Tô thừa tướng ngồi đi. Trẫm biết ngươi muốn nói gì.”
Động tác của Tô Minh Viễn lập tức khựng lại:
“Đúng vậy.”
Trong điện, ba người ngồi đó mà không khí còn khó xử hơn lúc chỉ có hai người.
Hương trầm lượn lờ, phảng phất phủ lên cả gian phòng sự trầm lặng khó nói.
Phải thật lâu sau, Tô Minh Viễn mới thở dài, chủ động mở lời:
“Hoàng thượng, không biết thân thể Miểu nhi… giờ thế nào?”
Đế Bắc Vũ lạnh nhạt trả lời:
“Thừa tướng yên tâm, Ninh phi đã rất khỏe rồi.”
Quả thực là tung tăng nhảy nhót, sức sống tràn trề.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Đế Bắc Vũ hơi tối lại, hắn bổ sung:
“Nếu thừa tướng nhớ nàng, trẫm có thể hạ chỉ, đặc biệt cho phép nàng đến đây gặp.”
Đặc biệt cho phép?
Tô Minh Viễn khẽ cúi đầu, môi kéo thành nụ cười tự giễu.
Nữ nhi của ông mấy tháng trước còn là Ninh phi được mọi người nâng niu như sao trên trời, giờ lại thành người phụ thân muốn gặp cũng phải xin phép đặc cách… vì là phi bị đày vào lãnh cung.
Ông đứng dậy, hành đại lễ thật cung kính:
“Hoàng thượng, lão thần không cầu gặp. Chỉ mong con bé sống yên ổn.”
Dừng một nhịp, ông nói tiếp:
“Lão thần nghe nói Hoàng thượng mấy hôm nay đã đến thăm con bé. Vậy chắc Hoàng thượng vẫn còn chút tình xưa… Nếu ngài vẫn còn thương tình, chỉ mong lần này ngài có thể tha cho con bé. Lão thần xin bảo đảm, sau này tuyệt đối không dám tái phạm!”
Bảo đảm?
Bảo đảm kiểu gì?
Mới mấy hôm thôi mà nàng đã trốn khỏi lãnh cung năm lần bảy lượt!
Chỉ sợ sau vụ treo cổ tỉnh lại, Ninh phi còn khó quản hơn trước!
Đế Bắc Vũ hừ lạnh một tiếng.
Ít nhất trước đây nàng còn biết điều, không dám tùy tiện đυ.ng chạm hắn như thế.
Còn bây giờ thì… đúng là muốn bò thẳng lên người hắn thật rồi!
Trong điện lại rơi vào yên lặng rất lâu.
Thái hậu nhìn gương mặt đen tối khó đoán của hắn, đại khái đoán được ý hắn muốn nói, liền lên tiếng phá tan sự im lặng:
“Tô tướng, không phải Hoàng thượng vô tình với Ninh phi, mà là lần này nàng làm quá đáng. Huống chi, dù Hoàng thượng muốn tha, nếu mở tiền lệ như vậy, sau này quản hậu cung kiểu gì? Chẳng phải đang bảo các phi tần rằng họ có thể không coi phép tắc vào đâu sao?”
Tô Minh Viễn cúi mắt:
“Thái hậu dạy phải, chỉ là…”
“Mẫu hậu chỉ nói đúng một nửa.”
Đế Bắc Vũ đột nhiên ngắt lời ông:
“Trẫm vốn định thả Ninh phi ra.”
Câu này vừa dứt, cả hai người đều sững sờ.
Thái hậu tròn mắt nhìn hắn, còn Tô Minh Viễn phản ứng lại thì lập tức mừng rỡ:
“Hoàng thượng nói thật sao?”
“Tất nhiên.”
Đế Bắc Vũ liếc ông một cái, giọng bình thản:
“Chỉ là… Ninh phi không muốn ra.”
Sắc mặt Tô Minh Viễn đổi ngay:
“Vì sao?”
Đế Bắc Vũ chậm rãi nói:
“Nàng bảo, chỉ cần trẫm thường xuyên đến thăm, nàng thà tiếp tục ở lãnh cung.”
“Cái gì?”
Nữ nhi của ông chẳng lẽ bị điên rồi sao?
Ngoài chuyện yêu đương nam nữ, trong đầu nó còn biết nghĩ gì khác không vậy?