“Không được.”
Nam nhân môi mỏng khẽ mở, lặp lại lần nữa với vẻ mặt không chút cảm xúc.
“…”
Quả nhiên nàng không nghe lầm!
Tô Miểu không tin nổi:
“Một yêu cầu đơn giản như vậy mà ngài cũng không đồng ý sao?”
Đế Bắc Vũ vẫn nhắm mắt, nằm đó không chút biểu cảm.
Khuôn mặt tuấn mỹ đến mức hoàn hảo, nếu bỏ qua lời hắn vừa nói.
“Vừa rồi là ai bảo không đòi hỏi trẫm ban thưởng, chỉ cần trẫm nhớ trong lòng là đủ?”
“Nhưng vừa nãy ngài chẳng phải hỏi ta muốn cái gì?”
“…”
Đế Bắc Vũ nhíu mày, giữa mày thoáng chút lạnh lùng khó chịu.
Hắn mở mắt, liếc nàng một cái:
“Thuận miệng hỏi vậy thôi, có gì sao?”
Thuận… miệng… hỏi vậy thôi?
Tô Miểu sững người.
Thế thì lúc hắn hỏi nàng muốn gì, cái vẻ mặt kiểu “ban ơn cho thần dân” đó là để làm gì chứ?
Đúng là biếи ŧɦái!
Nàng nghiến răng đáp.
“Không… có vấn đề gì hết!”
Ngài là đại lão, ngài quyết.
Bốn mắt chạm nhau, khóe miệng Tô Miểu giật giật, cố lắm cũng không nặn ra nổi nụ cười mà nàng vẫn tự hào diễn trò kiểu này đúng là đòi hỏi tâm lý thép.
Nàng cứ tưởng mình đã đạt đỉnh, ai ngờ gặp phải nam nhân này mới biết… đúng là đỉnh của chóp!
Cách mạng chưa thành công, Tô Miểu còn phải cố thêm.
Nàng lặng lẽ quay mặt đi, không nói lời nào.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị gõ.
“Cộc cộc cộc.”
Tô Miểu theo phản xạ che chắn trước mặt Đế Bắc Vũ một chút, rồi mới cất giọng:
“Ai đó?”
“Nương nương, là nô tài.”
Bên ngoài là giọng cung kính của Lâm Thiện, ngập ngừng một lúc:
“Hoàng thượng có ở đó không?”
“A…”
Nàng không biết nên nhận hay phủ nhận, liếc nhìn nam nhân.
Đế Bắc Vũ đã lên tiếng trước:
“Chuyện gì?”
“Hồi hoàng thượng, việc Nội Vụ Phủ thần đã xử lý xong, sau này bọn họ không dám cắt xén thức ăn của Ninh phi nương nương nữa.”
Dù là người bị đày lãnh cung, phần ăn vốn không nhiều, nhưng cũng không đến mức dùng… cỏ dại nấu canh.
Dừng một lát, Lâm Thiện nói tiếp:
“Nô tài vừa rồi trên đường gặp Tiểu Phúc Tử của cung Thái hậu, bảo Thái hậu mời ngài sang một chuyến. Thừa tướng đại nhân… hình như cũng đang ở đó.”
Đế Bắc Vũ nghe đến hai chữ “thừa tướng”, ánh mắt hơi tối lại, nghiêng đầu nhìn Tô Miểu.
Tô Miểu ngơ ngác:
“Sao vậy?”
Đế Bắc Vũ thu mắt lại, mặt không biểu cảm.
Chỉ nghe đến danh hào phụ thân nàng mà vẫn thản nhiên như thế… nếu nàng thực sự giả vờ mất trí nhớ, thì tâm cơ đúng là sâu thật.
Hắn vén chăn đứng dậy.
Tuy độc rắn đã được giải, nhưng cảm giác tê mỏi vẫn khiến hắn khựng lại khi vừa đứng lên.
Ngay lúc đó, hương thơm nhạt trên người nàng lẫn vào hơi thở của hắn, càng vì khoảng dừng ấy mà trở nên rõ rệt hơn.
Sắc mặt Đế Bắc Vũ lạnh xuống, lập tức sải bước dài rời khỏi phòng.
Tô Miểu không hiểu gì, chỉ cảm thấy ánh mắt cuối cùng hắn liếc nàng có gì đó… kỳ kỳ.
…
Phượng Minh Cung
Một phụ nhân trung niên đoan trang uy nghi ngồi ở vị trí chủ tọa.
Trên tóc cài kim trâm bộ diêu, người khoác váy áo gấm thêu mây, chỉ vàng ánh nhẹ, sang trọng mà không phô trương.
Gương mặt được chăm chút kỹ càng cùng lớp trang điểm tinh xảo khiến tuổi tác của bà trở nên mơ hồ.
“Thái hậu.”
Tô Minh Viễn nhận chén trà cung nữ dâng lên, gật đầu mỉm cười.
Khuôn mặt hiền hòa, nhưng sâu trong mắt lại sáng lên sự tinh tường lão luyện:
“Con bé Miểu nhi từ nhỏ được lão thần nuông chiều hư chút, đôi khi hành xử không được ổn. Nhưng về phẩm hạnh, lão thần có thể bảo đảm. Chuyện đó… nhất định có hiểu lầm.”