Chương 32: Nhưng sự trong sạch của nàng… chẳng phải thuộc về hắn?

Hắn im lặng một lúc mới lên tiếng:

“Nếu ngươi thật sự chết, coi như có công cứu giá. Trẫm sẽ bảo người đưa thi thể ngươi ra khỏi lãnh cung, truy phong thụy hiệu cho ngươi.”

Tô Miểu:

“…”

Đến lượt Tô Miểu nghẹn lời.

Nàng không biết rốt cuộc nam nhân này cố ý giả vờ hồ đồ hay cố ý trêu người nữa, dù thế nào thì chắc chắn là cố ý.

Không thì trong tình huống như thế này, sao hắn lại nghĩ đến chuyện truy phong thụy hiệu?

Không phải nên khen ngợi một người sống là nàng trước đã sao?

Nàng cắn môi, cay cay trong lòng, khẽ lắc đầu:

“Người chết thì cũng như đèn tắt, truy phong thụy hiệu để làm gì? Thần thϊếp đâu phải loại người sẽ để ý chuyện sau khi chết?”

Đế Bắc Vũ hơi nheo mắt lại.

Rất lâu sau, hắn ừ một tiếng:

“Vậy thôi.”

Tô Miểu nghiêm túc gật đầu, chờ hắn nói tiếp.

Nhưng đợi mãi một hồi lâu, trong không khí chỉ có sự yên tĩnh rất… kỳ lạ lan ra.

Hắn thế mà… lại không tiếp lời nữa?

Tô Miểu suýt phun một ngụm máu.

“Hoàng thượng.”

Nàng hít sâu một hơi, mắt trong veo nhìn thẳng hắn:

“Thần thϊếp mất trí nhớ.”

“Ừ.”

“Cho nên đối với thần thϊếp mà nói, hiện tại thần thϊếp chỉ là một cô nương mười mấy tuổi!”

“Rồi sao?”

“…”

Nàng cắn môi:

“Độ tuổi này vốn nên là khoảng thời gian thuần khiết và tươi đẹp nhất. Cho dù vừa rồi thần thϊếp có lỡ nuốt phải chút độc rắn, có thể khiến thần thϊếp chết vì trúng độc… nhưng vì để ngài giải độc, thần thϊếp không tiếc kề sát da thịt ngài, đánh mất sự trong sạch của mình. Giờ thần thϊếp cảm thấy xấu hổ vô cùng…”

Sắc mặt Đế Bắc Vũ đen hẳn, cái gì mà “đánh mất trong sạch”?

Không biết còn tưởng rằng hắn làm gì nàng!

Hơn nữa, nàng vốn dĩ là nữ nhân trên danh nghĩa của hắn, cho dù hắn có chán ghét nàng… nhưng sự trong sạch của nàng chẳng phải thuộc về hắn sao?

Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn càng khó coi.

Nhìn vào đôi mắt long lanh đối diện, hắn lạnh lùng hỏi:

“Vậy rồi sao?”

Vậy rồi sao…

Chẳng lẽ nàng phải nói mình xấu hổ muốn chết?

Tô Miểu rối rắm vô cùng.

Lỡ nàng nói mình hổ thẹn đến mức muốn đi tự vẫn, rồi nam nhân này thản nhiên đáp một câu “đi đi”… vậy chẳng phải nàng mất cả chì lẫn chài sao?

Nàng liếʍ môi, nghiêm túc nói:

“Ngài yên tâm, thần thϊếp không dám đòi hỏi ban thưởng. Chỉ cần ngài ghi nhớ thần thϊếp trong lòng… là đủ rồi.”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Nhìn khuôn mặt vừa mong chờ vừa lén giả vờ không cần gì của nàng, Đế Bắc Vũ khẽ híp mắt.

Bỗng hắn bật cười:

“Trẫm hiểu ý Ninh phi.”

Hắn nhìn thẳng nàng, giọng nhàn nhạt:

“Nói đi, ngươi muốn ban thưởng gì?”

Tô Miểu sáng hẳn mắt.

Biết điều như vậy mới phải chứ!

Nàng còn tưởng nam nhân này sẽ làm khó nàng thêm một chốc nữa.

“Thần thϊếp…”

Muốn nhiều quá, không biết mở miệng thế nào cho ổn.

Nhưng nghĩ bụng một hơi không thể đòi cho hết, nàng đành tiến từng bước.

Cẩn thận nói:

“Hoàng thượng có thể bảo người sửa lại phần mái dột của lãnh cung, đổi toàn bộ chăn đệm thành mới, rồi cho thần thϊếp và Trục Nguyệt mỗi người một bộ quần áo mới được không?”

Vấn đề ăn uống đã giải quyết rồi, giờ giải quyết chỗ ở nữa… vậy lãnh cung hay không lãnh cung chắc chẳng khác mấy.

Đế Bắc Vũ liếc lên trần nhà thủng lỗ chỗ, gió lùa lạnh lẽo, trong phòng quả thực đang gào thét vì cái lỗ ấy.

Hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

“Không được.”

Dứt lời, hắn liền nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tô Miểu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ kia, ngơ ngẩn một lúc lâu, tưởng mình nghe lầm.

Đợi thêm một hồi lâu, nàng chắc chắn hắn nói đúng hai chữ:

"Không... Được."

Nàng trợn mắt nhìn hắn:

“Hoàng thượng… ngài… ngài vừa nói cái gì?”